Monday, October 30, 2006

Một bữa no



Có ai đọc truyện này của Nam Cao chưa? Nếu chưa thì tìm đọc thử rồi sẽ thông cảm cho tình cảnh của tui hôm qua và hôm nay.
Ngày hôm qua, để khai trương cái giỏ xe sau mới (chôm), tui hăm hở chạy đi siêu thị sớm hơn bình thường, vì không thể trì hoãn cái sự sung sướng (copy right của ai quên mất rồi) được chở đồ trong hai cái giỏ đó lại hơn được nữa. Hãy thử tưởng tượng tui mua những gì ngày hôm qua: 8 cái đùi gà luôn cả phần phía trên chứ không phải chỉ là bắp đùi (để dành nấu càri Thái),  hơn nửa kí thịt bò hơi có gân (định nấu bò kho), 2 con cá saba mỗi con chừng hơn nửa kí (chả biết làm gì, chỉ thấy lâu lâu mới có cá đó và lại rẻ nên mua, rồi nghĩ bụng thôi thì nướng lên cuốn bánh tráng. tự nhiên lúc đó thấy thèm món đó kinh khủng), 1 cái bánh mì baghếch (viết vậy cho nhanh, khỏi tra) 2 kí táo, 1 cái bắp cải, 1 cây xà lách, một mớ cà rốt, khoai tây, khoai lang, củ hành trắng, cà chua, một bó hành và thì là để ăn kèm cá vì siêu thị này chả thấy mấy cái rau thơm khác. (May mà ở nhà vẫn còn một mớ xúch xích với jambon và nửa cái bắpo cải thảo, nếu không thì còn mua nhiều hơn). Àh, thêm một bình sữa ít béo hơn 3 lít nữa. Càng tệ hơn là sau khi mua cả đống đồ thì mới chợt nhớ ra là mình hết gạo, thế là phải vác thêm 10kg gạo nữa. Đúng là khai trương giỏ hoành tráng thật. 2 cái giỏ lặc lè, còn mình vẫn phải đèo cái balô nặng chịch.
Trên đường về nhà nghĩ bụng thôi thì nhân dịp này mời tụi nhóc ăn cá cuốn bánh tráng với mình cho nó vui. Từ lúc ở chung nhau đến giờ mạnh đứa nào nấy ăn, chả có bữa nào làm công tác quảng bá văn hóa cho tụi nó hết. Nghĩ vậy nên hăm hở đạp về, trên đường vế ghé ngang vệ đường ngắt thêm vài đọt húng mọc bên ngoài hàng rào của nhà nọ (mình tăm tia ngay từ hôm nó mới nhú đọt xanh). Thật là xấu hổ, ở đâu cũng không bỏ được cái thói dòm dòm ngó ngó kiếm rau thơm trong công viên với lại bồn hoa. Mà có vẻ dân bên này còn tệ hơn cả bọn Nhật, chả thấy trồng rau thơm làm cảnh gì cả. Chán.
Lê đuợc về nhà thì bọn nó đi đâu mất hết. Đành chia ra, 1 con cá nướng, 1 con nấu canh để ngày mai ăn. Nướng cá, rửa rau xong thì phát hiện mình không mang theo bánh tráng qua. Chả hiểu thế nào mà lại cứ đinh ninh là mình có đem mới chết chứ. Thôi thì cũng tốt, lấy lá cải cuốn ăn cũng có sao đâu.
Hậu quả là chiều tối hôm qua mình ăn một chế độ ăn mất cân bằng trầm trọng, chỉ có đạm, xơ và vitamin, không có tí tinh bột nào. Một mình mình ngồi ngốn hết tất cả mấy thứ bày trên bàn (dĩ nhiên trừ chén dĩa đũa, cái ly và xương cá).  Tới tối, bụng đã đói thì chớ, lại còn sôi òng ọc, réo ùng ục, phập phồng tới nỗi lúc đang nằm ngâm trong bồn tắm mình cứ thấy mặt nước chao tới chao lui theo nhịp của cái bụng mình. Lúc đó do nước hơi nóng nên đầu óc kém minh mẫn, cứ nghĩ là do đang có động đất nhỏ nên cả cái bồn tắm nó chao qua chao lại. Ra ngoài rồi mới nghĩ ra nguyên nhân.
Phần kế tiếp thì cũng dễ đoán thôi, phải không? Tui đóng phim Tam Quốc. Tới sáng dậy vẫn còn lừ đừ, mà bụng thì trống trơn. May mà không kết thúc như bà lão của Nam Cao.

Sunday, October 29, 2006

Ở trường Chủ nhật

Chương trình này, cũng như Ở nhà chủ nhật của VTV3, được phát sóng như thường lệ bắt đầu từ sáng thú 7 chứ chẳng phải chủ nhật như cái tên của nó. Ngày hôm qua lếch thếch chạy tới trường thì nhận được cái mail của thằng chugn nhóm, xin lỗi vì tối qua tao ăn chơi quá nên sáng nay dậy trễ, mày chờ tao chạy vô công ty lấy cuốn sách rồi chạy tới trường ngay. Khoảng 1h30 thì lại nhận được cái mail khác bảo thôi tao xin lỗi mày, 5h tao có chầu đá banh rồi, nếu mà chạy lên chạy về thì chả có thời gian học được bao nhiêu, tao đến thư viện gần nhà ngồi làm bài bvậy. Mai nhé. Ứ thì kệ mày, mày học cho mày chứ có phải cho tao đâu mà tao phải lo. Tao chỉ sợ không làm xong cái bài tập về thiết kế thôi chứ còn bài tập về nhà và thi giữa khoá thì mạnh đưa 1nào nấy làm, mắc mớ gì đến nhau.


Một mình mình vật vã làm mấy cái bài tập từ 12 h cho đến lúc thư viện đóng cửa lúc 6h mà vẩn chưa xong. Khủng khiếp thật, thế mà mình vẫn đinh ninh trước đó là nó dễ. Mà cũng không khó lắm, chỉ tại mình khôngcẩn tậhn tính toán với nhập công thức vào excel, thành ra kết quả cứ loạn lên. May mà có đáp án nên mới phát hiện ra mình sai. Lúc đứng lên đi về thì mắt mỏi ơi là mỏi, chả biết sau này có bị cận không nữa. Kiểu này là dễ cận lắm đây. Mà cận cũng hay, nhìn cho nó có vẻ trí thức. Hi hi, mặt lưu manh như mình mang kiếng cận chắc là buồn cười chết, làm gì mà trí thức như người ta.


Rồi lon ton chạy ra ngoài chỗ bãi xe cũ chọn lựa đã đời mới kiếm được cái giỏ xe ưng ý, tháo tháo một hồi mới phát hiện nó chả khớp với xe mình. Thế là lại chạy đi tháo cái khớp nối từ một chiếc khác, đem về nhà ráp lại xem sao. Tối về ngồi lúi húi lắp lắp ráp ráp, thiếu cờ lê mỏ lết (chỉ có mỗi 1 cái tua-vít 1$ nên cứ vật vã với cái mớ ốc vặn đó. Cuối cùng thì cũng xong, nhưng có 1 cái khớp trên cái giỏ đó do lâu ngày quá nên nó rỉ sét mất, gỡ hoài không ra. 2 thằng Mễ cùng nhà cũng xúm lại, mắm môi mắm lợi vặn vẹo, đè nén đủ đường. Một đứa đùa: 3 thằng kỹ sư và 1 cái khớp nối nhỏ xíu. Cuối cùng giải pháp là phải cho nó tí dầu bôi trơn. Nhà mình làm gì có dầu nhớt với mỡ bò? Ừm, mà khoan đã, dầu nào chả là dầu, kể cả là dầu ăn phải không Image!?


Sáng thúc dậy hơi sớm, thấy đồng hồ trên máy tính mới có hơn 5h. Nhưng trời khá lạnh nên cũng tỉnh luôn. Buồn quá chả biết làm gì, ngồi update lên IE7 và WMP 11 cho sang. Dù gì mình cũng xài Windows có bản quyền, hổng update thì cũng uổng. Khi đi ăn sáng thì phát hiện đồng hồ trên bếp với đồng hồ máy tính chệch nhau 1h. Chắc là vì mình cài lung tung nên nó đổi cũng nên.


Sau một hồi khua khoắng ầm ĩ trong bếp thì thằng ở chung nhà nó chui ra, vừa dụi mắt vừa hỏi mày chuẩn bị đi đâu mà sớm vậy. Mày có biết là từ bữa nay phải vặn đồng hồ ngược lại 1h không? Hic, hic, lần đầu tiên, chưa có kinh nghiệm nên có biết đâu. Mà sao chúng nó không chọn ngày đầu tháng mà cứ chọn ngày chơi vơi thế này ai mà biết đường mà nhớ. Lỡ rồi thì thôi, cứ đến trường vậy, chứ ở nàh cũng chả làm gì. Đến trường mình tìm thêm vài con ốc với 1 cái giỏ nữa lắp vào cho đủ bộ.


Bây giờ thì thư viện vẫn chưa mở cửa, trong khi mình đã lắp xong hai cái giỏ vào ghi đông của xe mình rồi. Từ nay đi siêu thị không phải vác một ba lô đầy nhóc sau lưng và treo lủng lẳng tòn ten đủ các thể loại ở cổ xe nữa. Ngay lần đầu thấy mấy cái xe ở đây lăp mấy cái giỏ đó là mình đã thấy tiện. Nhưng mà tiền mua giỏ thì gần 30$, công lắp cũng ngần đó nên mình tiếc (dĩ nhiên, lắp có tí ti mà lấy nhiều tiền thế). Một cái tua vít 1$ và một tí liên láo là xong ấy mà. Trường nào mà chả có xe cũ vô chủ, cần gì thì cứ thế mà tháo thôi.


Cả ngày hôm nay chắc mình còn ngồi tự khen mình dài dài. Hê hê, công nhận, dân mình chỉ mỗi cái khôn vặt là giỏi.

Thursday, October 26, 2006

Phim 1: Balzac và cô thợ may Trung Hoa

Phim này được dùng Hjsplit chia làm 8 phần nhỏ, mọi người cứ copy cái link vào chương trình hỗ trợ download nào đó như Flashget hay IDM rồi ngồi chờ thôi. Chưa có thì load ở đây: Flashget . Cài xong thì cho nó chạy, vào Tool -> Option -> Connection, chỉnh lại cái Limit maximum simultaneous thành 8 cho có thể load nhiều file cùng lúc.
Chống chỉ định cho những ai xài ADSL dạng trả theo dung lượng, vì sẽ tốn ít nhất 30 ngàn cho 1 phim (tốt nhất là để tiền đó đi mua 2 cái DVD về mà xem cho khoẻ). Còn mạng chùa thì vô tư.
Image. Mà link chỉ tồn tại có 7 ngày thôi nhá.

Sau khi load xong thì dùng cái Hjsplit để nối lại. Load Hjsplit ở đây:Hjsplit

Phim này có phụ đề nên mọi người cũng cần có phần mềm cho phụ đề. Load ở đây:
Vobsub.

Còn gì hông ta. À, cần codec để xem phim nữa. Load và cài Divx ở đây: Codec. Xong. Sau đó bật phim lên coi được rồi. Lằng nhằng tí nhưng mà chỉ lần đầu thôi, ráng lên.

Link load phim đây:



Rồi. Có gì hú tui 1 tiếng nha.

Wednesday, October 25, 2006

Gió

Gió gì mà lắm thế. Gió thổi ầm ào suốt từ tối qua đến giờ. Sáng nay may mà đạp xe cùng chiều gió nên không đến nỗi tới lớp trễ, vậy mà cũng xém tắt hơi vì cắm đầu cắm cổ đạp. Mà thói thường đã gió thì phải kèm theo lạnh. Lạnh buốt. Đã thế phòng học bên này chả có hệ thống sưởi gì cả, làm lạnh thì có, thế mới đau chứ. Ngồi học mà cứ khoanh hai tay lại trước ngực, chân này bắt chéo lên chân kia để giảm tổn thất nhiệt. Mà có hiệu quả gì lắm đâu. Vẫn thấy lạnh. Mình cứ ỷ y nghe lời Đ. bảo là khí hậu bên này không lạnh lắm đâu, nên chả chuẩn bị quần áo ấm nhiều. Đã thế áo len trong thời tiết gió ẩm ướt này là thất sách, vì không ngăn được lạnh len vào. Phải mặc đồ mà vải kín mít thì mới đựơc. Bây giờ mà bỏ tiền ra mua thêm áo khoác thì hơi tiếc, thôi thì có một cái mặc một cái. Áo khoác mà, ai thắc mắc làm gì chuyện mình mặc có 1 cái ngày này qua ngày khác. Tháng sau vào mùa đông đã lạnh hơn lại có mưa nữa thì chả biết thế nào. Chắc bỏ tiền ra đi xe bus quá. Một tháng 50$ tiền xe bus, liệu có nên đầu tư không hay là lại đạp xe lọc cọc dưới trời mưa rét mướt. (Thảm chưa Image).

Sáng nay, mình đã cố gắng dậy sớm hơn mọi ngày, nhưng có lẽ vì dư giờ quá nên cứ đủng đỉnh rồi lại trễ. Vào lớp lại phát hiện là ngoài 50 trang mình đã đọc thì hôm nay còn thảo luận thêm về mấy cái chiến lược (hình như vậy, có đọc đâu mà biết là gì) nằm trong cái đĩa CD ông giáo đưa cho từ đầu. Cái tội lơ đãng, không chịu coi lại phân phối chương trình học trước khi đọc bài. Mà có coi thì chắc cũng chỉ làm mình mất ngủ đêm hôm qua nữa thôi. Cả trăm trang, ai mà đọc nổi. Ngồi ti toe mấy câu rồi hỏi thêm dăm câu qua quýt cho ông giáo trả lời để hết thời gian. Rồi cũng hết thật. Mà cái lũ kia có mấy đứa nó đọc bài nhiều hơn mình đâu, thôi thì cũng an ủi.

Tuần sau là thi giữa học kỳ, nhanh thật. Bài vở cứ dồn dập nên mình cảm thấy thời gian qua nhanh vun vút, chả có thời gian để buồn hay nghĩ ngợi vẩn vơ. Thế mà tốt. Chưa bao giờ mình cảm thấy vui vẻ vác ba lô đi học rồi vào thư viện đọc bài như dạo này. Giá mà có ai cho tiền mình đi học mãi nhỉ, có bao nhiêu thứ trên đời mà mình chưa biết. Mà làm sao được, hết kỳ này phải tìm giáo sư hướng dẫn rồi bắt đầu tìm hướng nghiên cứu thôi. Vào nghiên cứu rồi thì lại bi kịch như xưa cho xem. Cuộc đời là vòng xoắn ốc mà, chả bao giờ vui vẻ mãi được đâu.

Thông báo về Chương trình chiếu phim

Nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống tinh thần của bà con vùng sâu vùng xa không có điều kiện tiếp xúc với nghệ thuật thứ 7 và đáp ứng một số yêu cầu thảm thiết của một người (mình dạo này tình cảm gớm), kể từ hôm nay mỗi tuần tui sẽ up một phim lên yousendit và đưa link trên blog này. Mọi người chịu khó load về xem rồi còn vào bình loạn với tui cho vui. Nhé.


Hiện giờ trong máy của tui có một số phim sau:



  1. Khả Khả Tây Lý
  2. In the mood for love
  3. Nếu như yêu (Perhaps love, Kim Thành Vũ, Châu Tấn, Trương Học Hữu )
  4. Balzac và cô bé thợ may Trung Hoa
  5. Series 3 colors: Red, Blue, White (chả biết cái nào trước cái nào sau) của Pháp
  6. Bức thư từ người đàn bà không quen (Trung Quốc, chuyển thể từ truyện của Stefan Zweig, một trong những tác giả mà tui thích).
  7. Thiên lý tẩu đơn kỵ - Phim của Trương Nghệ Mưu (không thuộc dòng màu mè như mấy cái kiếm hiệp của ổng)
  8. Xích lô (phim Việt, của Trần Anh Hùng, bị cấm chiếu ở VN vì nói quá thật).
  9. Sympathy for Mr/Mrs Vengeance (Hàn Quốc, nằm trong bộ  serie 3 phim Báo thù của Park Chan Wook, nhưng tui coi Oldboy rồi nên chỉ load 2 phim này thôi.)
  10. La Stanza Del Figlio, chả biết là gì, load về là do nó đoạt Cành cọ vàng 2001.
  11. Sounds of colors, phim hài tình cảm Hồng Kông có Lương Triều Vĩ.
  12. Turn left, turn right cũng tình cảm hài Hồng Kông

và một hai cái phim nhảm nhí Hàn Quốc và Nhật Bổn cùng vài phim nữa cũng sắp load xong.


Từ từ tui coi rồi up lên cho. Load về đầy đĩa cứng vậy chứ có coi đựơc bao nhiêu đâu.


 

Toán học cuộc đời

...
Image

Tuesday, October 24, 2006

Khả Khả Tây Lý (2004)



Mountain Patrol: Kekexili – Khả Khả Tây Lý



Khả Khả Tây Lý, khu bảo tồn động vật lớn nhất Trung Quốc, nằm ở độ cao 5000 mét trên cao nguyên Thanh Hải- Tây Tạng, là khu vực sinh sống của nhiều loài động vật quý hiếm, trong đó có loài linh dương Tây Tạng. Da của loài này được mua bán bất hợp pháp để làm khăn choàng cổ sang trọng.  Số lượng của chúng giảm đáng kể trong vòng 20 năm trở lại đây, do bọn săn lậu thường giết hàng trăm con một lúc. Từ những năm 1990, chính quyền Tây Tạng thành lập một đội đặc nhiệm tình nguyện để ngăn chặn việc này. Đôi khi những người tình nguyện phải trả giá bằng chính mạng sống của họ. Bộ phim Khả Khả Tây Lý mô tả cuộc đấu tranh chết – sống  giữa những tên săn trộm và đội đặc nhiệm trong khung cảnh tuyệt vời của vùng cao nguyên mênh mông. (Mình ước có một lần đến đó, sau khi xem xong “7 năm ở Tây Tạng”, và bây giờ là phim này). Trên nền cảnh vật đẹp tê người đó là cuộc săn đuổi của 2 toán người, đôi khi lằn ranh giữa sự sống và cái chết mỏng như sợi chỉ. Con người đôi lúc hành xử như những con vật, không đếm xỉa gì đến tình đồng loại. Những chàng trai rất trẻ, rất vô tư gia nhập đội tình nguyện, để rồi phải nằm lại vĩnh viễn trên những hoang mạc hoang vu hay trở về không còn hồn nhiên như ngày ra đi.


Phim không có sự xuất hiện của ngôi sao nào nhưng là hiện tượng của phim Trung Quốc năm 2004 khi đoạt được giải Kim Kê và hàng loạt các giải thưởng quốc tế khác. Phim này có sự tài trợ của National Geographic, hèn chi cảnh quay đẹp kinh.