Wednesday, April 22, 2009

Bực quá, cho chửi bậy tí

Con bà nó!
Mẹ kiếp cái thằng Nhật này. Nhờ vả nó thiệt là mệt mỏi mà. Nó cứ khinh khỉnh làm như mình chuyên ăn bám nó không bằng. Hừ, nếu không phải vì hoàn cảnh đưa đẩy, mày là đứa duy nhất ở đây biết xài cái máy đó thì tao chả thèm cầu cạnh mày làm gì. Con bà mày. Mỗi lần có chuyện gì dính tới nó là y như rằng mình bực bội không thể chịu được. Nó cứ làm như mình cố tình phá chuyện của nó hổng bằng. Mọi thứ nó muốn chỉ mình nó làm, ôm hết vô cả vào cho mình nó. Nó có ý địng làm cái gì đó trong hai năm ba năm tới thì không ai được làm bây giờ nha. Tóm lại là phải chừa đó cho nó đặng nó làm trong tương lai, chả biết gần hay xa. Con bà nó.Mẹ, mình xuề xoà thế này nhưng gặp phải những đứa như thằng này thì đúng là hết sức chịu đựng. Chửi thêm lần nữa, lần này chôm bài của Vi Tước Gia: CON BÀ NÓ. TIÊN SƯ 18 ĐỜI QUÂN RÙA ĐEN.

Friday, April 17, 2009

Cá cá cá


Hôm qua mình câu được thêm ba con cá bass nữa. Mà con nào cũng đủ lớn để mang về nhà nha, chứ hổng cần lén lút giấu giếm gì bọn tuần tra chống lâm, à nhầm, ngư tặc, đâu nha. Lần này thì tranh thủ giờ ăn trưa chạy ra câu. Ba tiếng đồng hồ được ba con thì cũng không tới nỗi nào (rõ tiến bộ hơn 6 tiếng 1 con hồi tuần trước). Có điều trong ba con này chỉ có một con mới, còn hai con kia chính là hai con dính mồi trên mép lần trước. Thôi âu cũng là giải thoát cho chúng nó khỏi cảnh đau đớn triền miên :-D. Mà công nhận là tội hai con đó thiệt nha. Về nhà đánh vảy moi ruột mới thấy hai con đó ốm nhom so với con còn lại, và bao tử thì trống trơn hổng có gì hết hà.
Hôm nay mà rảnh và ham hố nữa thì sẽ lại vác cần câu ra đó câu nốt ba con còn lại. Mình đã thấy chỗ chúng nó lượn lờ rồi, thậm chí hôm qua còn suýt kéo được một con nữa, xui là nó sút mất, nhưng hên là lần này không có dính theo lưỡi câu ở mép cho nên mình cũng đỡ áy náy.
Câu nốt cái đám cá lượn lờ này đi rồi mình chuyển sang câu catfish ở đáy lạch. Hôm bữa đi chợ đã mua một mớ gan gà với cá cơm rồi. Mấy con catfish này công nhận ở dưới gần bùn nên chỉ khoái cái nào hôi tanh thôi hà.
À quên, ba con hôm qua làm sạch rồi thì cân được 2 kí. Cộng với con kia 1 kí nữa là 3 kí rồi. Làm sao câu cho đủ 50 kí để bù cho số tiền mình đã đầu tư cho vụ câu cá này thì thôi. Hic, mà sắp phải mua cần với dây câu chắc hơn, lớn hơn để đi câu cá sông rồi. Thế này chắc phải đặt chỉ tiêu là 200 kí cá/năm quá.
Từ nay sẽ chuyển sang ăn cá cho nó heo thì nha. Bọn nó khuyến cáo là đừng nên ăn cá câu ở cái lạch đó, vì bị ô nhiễm gì đó, hình như là thủy ngân thì phải, nên phụ nữ có thai nên tránh. Mà bọn này tiểu thư công tử sống sung sướng sạch sẽ riết đâm ra yếu quá chừng, nên mới sợ vớ vẩn, chứ mình từ đất nước Việt Nam anh hùng ra đi, sợ gì mấy thứ ô nhiễm vặt ấy. Sống sót ở Việt Nam được thì coi như miễn nhiễm hết với mọi thứ chất độc và vi trùng rồi.

Wednesday, April 15, 2009

Xe xe xe - Tiền tiền tiền

Trời ơi, có cái xe tự nhiên tốn nhìêu tiền quá đi. Tiền mua xe, tiền sửa xe, tiền khám xe, tiền đăng ký xe, tiền thuế xe, tìên xả khói xe, tiền đường chạy xe, tiền bảo hiểm xe. Rồi còn tiền mua thuốc chống stress vì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ mình tông người ta mà mức bảo hiểm không đủ tiền đền. Không có kể tới tiền đổ xăng thay nhớt với tiền đậu xe đó nha. Trời ơi, sao lại rước cục nợ vào thân vầy hả trời.
Tự dưng nghĩ tới cái đống tiền đã chi nên cụt hết cả hứng lái xe đi chơi loanh quanh rồi.
Đời thật là bi kịch mà. Không Có cũng buồn mà Có cũng buồn là sao? Đúng là sắc sắc không không chả biết cái nào hơn cái nào à nha.
Thở dài.

Sunday, April 12, 2009

Con cá đầu tiên

Cuối cùng thì mình cũng câu dính được một con cá bass, sau khi đã đánh đổi bằng mạng sống vật vờ của hai con khác. Chả là hôm qua, khi câu hai con đó mình ham hố quá, và không có kinh nghiệm nữa, nên nó vừa cắn câu là mình giật phắt nó lên khỏi mặt nước. Cái giống cá này nó vùng vẫy mạnh quá, mà cái dây câu thì mỏng tanh, cho nên hai con đó đều làm đứt dây, rớt tòm trở xuống nước. Nhưng mà cái mồi cao su giả màu xanh lumina thì vẫn còn dính cứng ngắc với cái lưỡi câu trên mép của chúng nó. Hôm nay mình vẫn còn thấy hai con đó lượn lờ ở chỗ cũ, mình cố thử dụ chúng nó bằng đủ thứ mồi giả lẫn thiệt mà chúng nó quá cảnh giác, chả dám cắn câu nữa. Cái con mình câu đựơc cũng là một con lạ. Bao nhiêu thứ mồi cao su giả đủ màu xanh đỏ hồng vàng đen pha xanh thêm kim tuyến lấp lánh mà nó chả thèm cắn, vậy mà khi mình chán, thử chơi cái miếng thiếc sơn đỏ có kèm cái móc câu lủng lắng vậy mà nó hung hăng nhảy vào đớp ngay. Lần này thì mình đã rút kinh nghiệm nên cứ để cho nó ở dưới nước, vùng vẫy cho tới khi hổng còn sức nữa thì mình mới kéo lên. Trong lúc cho nó vùng vẫy mình tranh thủ rút điện thoại chụp vài phát làm kỉ niệm. Và thế là ...

Về nhà lấy cái cân nấu ăn của ông chủ nhà ra cân: đúng 1 kí luôn. Sau khi đánh vảy, móc ruột thì mình tống nó vô tủ đông, chờ tới ngày "rửa xe", cho nó sang trọng mà đỡ tốn tiền.

Hic, tính ra mình phải còn câu thêm chục con như vậy nữa thì mới gỡ đủ vốn đầu tư cho cái vụ câu cá này. Giấy phép câu cá mua hết 40 đô, thêm 7 đô cái tem câu cá ở vùng Bay delta này nữa. Rồi tiền cần câu, mồi ... tính ra tổng cộng cả trăm đô rồi. Chưa kể công của mình nữa nha. Hic, bữa nay mình đi từ 9h sáng mà tới gần 4h mới lết về tới nhà. Hic, thiệt là câu một con cá bằng bỏ tiền mua chục con mà.

Friday, March 27, 2009

Supersize me!

Xem phim tài liệu này xong là tuyệt luôn ý muốn ăn fast food. Trước đây mình 1 tuần ăn hamburger một lần, thỉnh thoảng ham hố còn chơi cả cái double burger. Nhưng từ nay thì coi như xin chừa. Cái phim này mà phát ra rả trên TV như là quảng cáo thì sẽ giúp giảm được đáng kể số người béo phì đấy.

http://video.google.com/videoplay?docid=-1432315846377280008

Cái bài hát trong phim này nghe vui phết.





Saturday, March 21, 2009

Niềm tin bất (khả) diệt

Hôm qua đi ăn giỗ ở nhà họ hàng, sau khi no say thì đến tiết mục (ngồi nghe) hỏi han sức khòe. Cái chú kia chú bảo là dạo này khỏe ra, ăn được, lên cân sau khi trục sỏi mật bằng phương pháp “y học cổ truyền”. Mà khi đã có người khẳng định hung hồn là chính bản thân mình xài phương pháp đó có hiệu quả rõ rệt thì những người nghe thế nào cũng tin sái cổ. Thế là sẽ hỏi han địa chỉ, xin công thức pha chế đê về mau mau áp dụng. Gì chứ được khỏe ra ai mà hổng ham.

Tới lúc mọi người láo nháo hỏi thăm công thức này thì mình bắt đầu chú ý nghe, (trước đó hổng tham gia, ngồi ở 1 góc chơi sodoku trên điện thoại). Mới nghe lóang thoáng có cái gì dầu olive, nước bửơi gì gì đó thì thôi rồi, mình nhớ ngay tới 3 năm về trước, lúc còn ở Việt Nam nhân một ngày đẹp trời dọn dẹp cái đống giấy tờ trong nhà thì thấy lòi ra một tờ A4 nhàu nhè, in tiếng vịêt không dấu với câu cú hết sức lung tung và từ ngữ lạ lung như con nít mới biết viết tập làm văn. Đại lọai nội dung của cái tờ đó là một phương pháp bí truyền để xổ sỏi mật trong người bằng dầu olive với nước bưởi. Đại loại là cứ nhịn ăn nửa ngày gì đó, rồi uống một mớ dầu olive pha muối magnesium, rồi lại uống nước bưởi pha muối, rồi thì nằm ễnh bụng lên chờ tống hết các loại sỏi mật mẹ sỏi mật con ra. Trên cái tờ đó còn kêu là lấy cái rổ hứng thì sẽ thu được mấy cái sỏi đó, cục bằng đầu ngón tay, cục bằng hột cát, mày xanh thẫm có vân hay vằn vện gì đó. Tùy người, người nào mà nhiều sạn thì có thể thu được tới mấy chục, mấy trăm cục “sạn” đó. Ối giời, chả biết cái khỉ này ở đâu ra, nhà mình vốn chả có bao giờ tin mấy cái bài thuốc quái dị kiểu vầy (e hèm, mặc dù bố mình là fan của các loại món ăn bài thuốc dân tộc rỉ tai chưa có bằng chứng khoa học như rượu tỏi hay gạo lứt muối mè).Cuối bài có tên người biên soạn tài liệu nữa mới ghê chứ, hình như là Chau Van Tu gì đó. Mình mới hỏi mẹ chứ cái tờ này ở đâu ra, mẹ nói thì của anh Ba Mẫm mày đưa tao chứ ai. Nó làm rồi, thấy khỏe lắm, nên mới kêu tao thử làm coi sao. Vân Tú là tên của anh Ba mày á. (Trời, ông này kiếm đâu ra cái tên sến dữ ta.) Tới đó thì mình nhớ thêm chuyện nữa là hồi cỡ 10 năm trước có lần anh Ba về Việt Nam, còn truyền cho mẹ một cái bài thuốc lọc máu thanh gan hay giảm béo gì gì đó, cũng có dầu ăn (đặng tráng bao tử) rồi thì uống maple syrup chứ hổng ăn cơm. Lần đó ảnh còn đem về cho mẹ cả cái bình syrup 1 gallon, đó là lần đầu trong đời mình nếm cái maple syrup, thấy cũng ngọt ngọt hôi hôi như nước đường thắng kẹo. Rồi cái mẹ mình thì làm biếng làm, để cái bình syrup đó mà không rộng nước cho nên kiến nó leo vô rồi chết đầy trong đó, thành ra đem đổ luôn.

Chuyện mới nghe làm gợi lên chuyện cũ, thành ra mình cũng tò mò, mới lên mạng hỏi bác Google vậy chứ cái bài thuốc đó thực tế cơ sở khoa học của nó là gì. Hỏi bằng tiếng Việt lai “dầu olive”+”nước bửơi” thì nó ra đâu đó 8 ngàn kết quả, cái nào cũng na ná nhau (thiệt chất là copy nguyên xi), nội dung chính là cái bài năm xưa mà tui đã đọc. Lại hỏi tiếng Anh thì lần ra cái bài này là từ cái cuốn sách dạy chữa bá bịnh “The Cure for All Diseases” (1995) của cái bà “bác sĩ- doctor” Hulda Clark, có điều hổng hiểu sao ma bà này người Mỹ lại in sách ở New Dehli, làm mình ba chớp ba nháng tưởng bả là dân Ấn. Không, bà này Mỹ 100%. Đọc về bà này trên wikipedia mới thấy bả cũng y chang mấy thầy mấy cô mấy cậu ở Việt Nam chuyên chữa bịnh bằng lá hoa cây cỏ nước ao tù với lại tro vàng mã, có điều dĩ nhiên là ở Mỹ thì phải màu mè hơn tí cho nó thuyết phục, dù sao dân trí của Mỹ cũng cao hơn dân Việt Nam mà. Bà này ghê lắm nha, cái list sách của bả thấy choáng luôn: cách chữa ung thư nè, cách chữa sida nè; rồi cho chắc ăn, cách chữa tất cả các loại bịnh nè. Bà này còn nói là ung thư là do con giun dẹp gì gì đó gây ra, mà còn này hổng sống ở Mỹ nha, nó sống nhiều ở mấy vùng nghèo đói không vệ sinh, trong đó có Việt Nam á (chả hiểu sao dân Mỹ cũng ung thư ). Rồi sida thì là do con giun-virus gì gì đó quên rồi, còn bị trầm cảm là do giun móc (há há). Rồi bà này bả cũng bán mấy cái máy trị bịnh kiểu như vòng huyền á kim ở Việt Nam, xài vô là bịnh gì cũng hết. Vậy mà cũng có người tin mới ghê chứ. Bà này bả tự xưng bả là Ph.D, MD. Bả nói bả tốt nghiệp PhD ngành sinh lý nhưng mà cái trường bả học thì nói bả tốt nghiệp ngành “sở thú học” zoology với đề tài nghiên cứu liên quan tới con tôm crawfish. Trời, vậy mà bả lừa được bao nhiêu người đó nha. Bả mở clinic chữa bịnh nha. Bịnh nhân nào do bả phán là bị ung thư sau khi bả chữa thì sẽ được bả kết luận là đã hết ung thư, ghê chưa. Bả còn nói là mấy cái phương pháp điều trị ở bệnh viện là chỉ chữa triệu chứng, còn bả là trị tận gốc luôn, với điều kiện là phải làm theo đúng hướng dẫn của bả nha (cái này sao y chang thầy bà Việt Nam nha, công nhận là không giao lưu văn hóa gì hết mà xài chung có 1 bài hà, ghê thiệt).

Đi đêm cũng gặp ma. Bà này cũng từng bị thanh tra giả làm bịnh nhân lừa. Bả nói ông đó bị sida, bả sẽ chữa khỏi chỉ trong 3 phút, nhưng ổng phải trở lại làm tiếp 6 lần nữa mới hết (hế hế, lại giống bài). Rồi bị bọn Mỹ nó làm ngặt quá, bả bỏ qua Mexico, chỗ gần biên giới với Mỹ làm tiếp. Rồi bả cũng bị cấm luôn ở Mexico luôn. Giờ chả biết bả làm gì nữa, mà chắc cũng nghỉ là vừa rồi. Bả già quá rồi mà. Với lại gom được cả đống tiền thì thôi ăn chơi cho nó sướng (bọn tòa án ước tính số sách bả bán ra được cỡ 7 triệu đô lận nha). Trở lại với chuyện chữa bệnh bằng phương pháp bí truyền rỉ tai. Phải nói là niềm tin là cái gì đó rất là … khó nói. Giờ đố có ai mà đi thuyết phục được cái chú kia là cái bài thuốc nọ thực chất như là uống nước pha tro bùa. Mà kể cũng không cần chứng minh với chú đó làm gì, bởi chú đó hổng có mất tiền gì để uống bùa, mà lại thấy khỏe, tăng cân, vui vẻ hẳn ra. Có điều ác cái là chú đó gặp ai cũng tuyên truyền, ai nghe cũng gật gù xin cái công thức về tự làm, mà mình có nhảy vô tỏ vẻ nghi ngờ thì ngừơi ta nhình mình với con mắt hình viên đạn: bằng chứng sống sờ sờ ra đó mà không tin là sao?. Bọn bác sĩ thiệt chúng nó không công nhận mấy bài thuốc kiểu này là do chúng nó sợ mất việc, vì sẽ không còn ai đi chữa bịnh chỗ tụi nó hết, bởi vậy tụi nó ra sức bưng bít với lại nói xấu bà kia . Thôi thì, ai cả tin ráng chịu. Mà sống ở đời, có niềm tin (kể cả là mù quáng) thì càng sống dễ, sống vui chứ sao. Suốt ngày nghi ngờ hoài thì sao mà vui cho đặng!

Thầy bà muôn năm!

Monday, March 2, 2009

Stand up!

.http://www.freewebtown.com/wastequest/playlists/28789/187956.mp3

STAND UP

Dream yourself awake
Can’t make it through the night
Wicked dreams will haunt you
When the morning light shines
You try to find your way outside

Just another day
You try to let them shine
The people disappoint you
Makes you wonder why you cry
You can almost see the end of you

Chorus
So come on stand up
Yeah put your hands up
It ain’t wrong to be strong
And it’s gonna be gone
And then they won?t come back to you
No no no no
Wake up
Try not to break up
If they’re holding you down
Then you rise to the top
Cos you’re a bad bad girl
And you just can’t stop
No no no

Give yourself a break
Listen to your heart
Let your conscience guide you
Never let your guard down
Find out the best of you

Everything you do
And what is done to you
Doesn’t have to change you
It only makes you stronger and stronger
The more they take away from you

Chorus
So come on stand up
Yeah put your hands up
It ain’t wrong to be strong
And it’s gonna be gone
And then they won?t come back to you
No no no no
Wake up
Try not to break up
If they’re holding you down
Then you rise to the top
Cos you’re a bad bad girl
And you just can’t stop
No no no

You won’t lead no beggars life
And you sure don’t need their bad advice
Or their five cents worth of what they think of you
Sometimes they’re not so into you
Keep your head up above that line, you know
Everybody loses sometimes
Shame shame shame
The things they’ve done to you

Chorus
So come on stand up
Yeah put your hands up
It ain’t wrong to be strong
And it’s gonna be gone
And then they won?t come back to you
No no no no
Wake up
Try not to break up
If they’re holding you down
Then you rise to the top
Cos you’re a bad bad girl
And you just can’t stop
No no no

STAND UP LYRICS - GAROU SONG WORDS

Single Song Words by Artist / Band : GAROU
Song Lyrics Title : STAND UP
Taken from Album : Piece of My Soul
Single Released Date : 2008
Music Genre : Pop