Monday, October 8, 2007

Con gì đây?

Image

Bữa nay chịu khó rình mò một tí thì phát hiện ra con này vô ăn đồ thừa của con mèo. Hèn chi bữa nào mình cũng thấy con mèo nó bỏ mứa hết mà sáng ra là thấy cái chén sạch trơn. Hoá ra con này là thủ phạm. Hic, vậy từ nay phải trực tiếp cho con mèo ăn thêm mấy cái thứ linh tinh khác ngoài cái đồ hộp để nếu không thì ông chủ nhà về thấy nó hết béo phì ổng lại trách mình ác.

Mà cái con này là là con gì vậy trời. Nhìn thì từa tựa con chồn, nhưng mà sao lông trắng nhợt nhạt chứ không đen. Chắc là con này nó già yếu bịnh tật nặng lắm rồi nên lông bạc hết trơn. Người nó lại còn ghẻ chốc không nữa mới ghê chứ, nhìn cứ gớm gớm như nhìn chuột cống (mà con này thấy cũng giống chuột cống nữa nhe). Có điều là nó sắp chết tới nơi rồi nên thấy đi lê lết khổ sở lắm. Mắt chắc cũng mù loà rồi vì mình chụp hình đánh flash liên tục mà nó chả phản ứng gì, chỉ nhương nhướng lên về phía mình thôi.

Hic, giá mà con này nó còn khoẻ mạnh sạch sẽ thì chắc mình cũng canh phang cho nó một phát chết quay ra rồi lột da xào lăn. Lâu lắm rồi hổng có ăn thịt rừng mà. (Dù con này là thịt ...vườn, nhưng chắc cũng tương tự thịt rừng thôi. Ở Việt Nam toàn ăn thịt rừng giả thôi ấy mà, làm gì có đồ thiệt). Nhưng mà con này thì gớm quá, làm sao mà rờ vô, chứ đừng nói nuốt. Hic, cầu trời cho nó đừng có chết lăn quay ngay hiên hay trong vườn nhà này, chứ không thì mình lại phải dọn dẹp hậu quả thì thảm quá. Nghĩ tình tao để cho mày ăn bữa nay, cứ lết qua cái lỗ hàng rào sang nhà kế bên rồi hãy chết nha mậy con chuột chồn kia.

Sunday, October 7, 2007

Ở nhà một mình

Hai ông bà lại đi chơi. Ông đi thăm con ông còn bà đi thăm con bà. Xếp lịch như vậy để một trong hai người khỏi buồn. Nhìn trên lịch trình của ông (ổng phải dán một cái trong bếp cho mình để có chuyện gì mình còn liên lạc) thì ổng đi Washington ở vài ngày rồi mới tới New York. Đứa con thứ ba của ổng may mà sống ở Oakland cách có hơn 1h chạy xe nếu không chắc ổng cũng bay đến thăm trong chuyến này luôn rồi. Bên này kể cũng ngộ, con cái chả thấy léo hánh về thăm bố mẹ bao giờ, bố mẹ dù già lụm cụm có nhớ con cái thì cứ việc xách túi đi thăm chúng nó thôi. Như con gái ở gần nhất vậy mà 9 tháng rồi có thấy đến đây lần nào đâu, trong khi ổng đi Oakland ba lần. Mà có xa xôi cách trở gì đâu, mình không có xe mà còn đi về dưới đó những năm sáu lần được mà. Bà thì chỉ có một đứa con gái, nên cứ đến Chicago mà ở một chỗ thôi.

Trước khi đi ông lo lắm, vì con mèo đang bị bệnh. Ổng dặn mình cách cho nó ăn, cho nó uống thuốc, cách nâng nó lên để vuốt ve (uầy, mình có thích mèo thật đâu, chả bao giờ mình kiên nhẫn ngồi dụ dỗ nó để nó cho mình nựng nịu hết, mình là ngôi sao chứ có phải nó đâu mà phải luỵ nó). Rồi ổng càm ràm là tại ổng, hôm trước ổng đi Oakland, bảo mình không cần cho con mèo uống thuốc; chỉ có một đêm mà nó bị ho tái phát quá chừng. Rồi thêm có con mèo khác chả biết từ đâu tới cứ rình rình nhảy vào ăn tranh với con mèo nhà này, hai con còn cắn lộn nhau ngoài vườn nữa, chả biết con nào thắng nhưng con mèo nhà này có mấy vết cào trên mặt. Bởi vậy ổng sợ trong hơn 10 ngày ổng không ở nhà, con mèo nó lăn quay ra thì ổng về biết chăm sóc cho ... con gì.

Mình ở nhà thì có mỗi trách nhiệm cho con mèo ăn với trộn thuốc cho nó. Tới bữa thì cứ đặt chén đồ ăn của nó ra ngoài hiên, rồi mình đi làm chuyện khác chứ hơi đâu ngồi chờ nó về ăn và coi chừng con khác tới ăn ké. Thỉnh thoảng mình cũng liếc coi thử đồ ăn còn hay hế t thì thấy lúc còn một nửa, lúc hết trơn. Chả biết là do con nào ăn nữa. Mà cái con mèo nhà này cũng chảnh choẹ phát ớn. Nó ăn uể oải cứ như bà già tám mươi đang bịnh sắp chết ấy. (Chứ bà già tám mươi nhà này đang khoẻ mạnh ăn uống nhiều khiếp, hơn cả mình (vì mình đang ăn ít để ép cân mà)). Sáng hôm qua mình thấy có cái bãi gì đó ướt ướt, đen sì gần chỗ con mèo nó thường ngủ. Lúc đầu mình hoảng hồn, tưởng nó bị bịnh về đường tiêu hoá nặng lắm cho nên mới bậy ra như thế. Nhưng mà sau đó google thì chả thấy có ai trên mạng hỏi han về cái hiện tượng như thế ở mèo, với lại không thấy có mùi gì hết, nên chắc cái mớ đen đen đó là do cái gì khác. Hú hồn, chứ bắt mình đem nó đi bác sĩ (ổng đã để sẵn địa chỉ liên hệ của bác sĩ thú y cho mình) thì thiệt là tủi thân cho mình quá.

Ở nhà một mình nên mình lại tiếp tục nấu soup curry. Công nhận càng lục lọi càng thấy trong tủ có quá chừng gia vị luôn. Mà có những thứ có tới hai ba hũ nằm ở hai ba nơi khác nhau. Như vậy là thậm chí ổng còn không nhớ ổng có những thứ gì trong tủ nữa. Có những hũ chắc cũng già cỡ mình (trời, cũ dữ vậy, vì mình già khú rồi còn gì). Hi hi, không có mình xài chắc mấy cái hũ đó nằm yên cho tới khi ổng trăm tuổi quá.

Tối hôm qua loay hoay không ngủ được, bèn mở cái phim Wrong turn 2 lên coi. Hai tuần trước coi phần 1 thì còn đỡ, phần hai này mới vô đã thấy ghê, thế là tắt đi, tiện tay xoá luôn để khỏi phải coi lại sau này vì tò mò hay vì thiếu phim coi. Sẵn trong máy còn cái phim Zodiac, thế là mở lên coi. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Cái phim này nói về những vụ giết người có thật do một tên tự xưng là Zodiac gây ravào những năm 60-70 ở vùng Bắc Cali. Cho tới nay người ta vẫn chưa tìm ra được thủ phạm là ai.

Image

Vừa coi vừa thấy sợ, vì thấy các vụ án chả có điểm chung nào, chả có một khuynh hướng nào hết. Mà nó xảy ra rải rác, cách nhau mấy tháng đến một năm, địa điểm lại xa nhau, cho nên cảnh sát chả lần ra được manh mối gì. Mấy cái địa danh quen quen như San Francisco, Napa, Vallejo, Modesto, Sacramento xuất hiện trong phim làm mình thấy ơn ớn, có cảm giác thằng giết người đó có thể ở rất gần, có thể xuất hiện trước cửa nhà mình bất cứ lúc nào. Càng sợ hơn nữa là thằng giết người hình như chả có lý do gì hết, cứ thấy vắng vẻ , tiện ra tay là làm thôi. Hoá ra cái nước Mỹ này sợ thiệt á, đầy dân tâm thần quái dị. Mà bên này có nhiều người sống một mình, chả ai biết tới ai, nên nếu có sống kiểu quái đản gì thì chưa chắc người khác biết được. Thêm nữa, súng ống thì cứ mua bán thoải mái, buồn buồn kiếm chỗ vắng vẻ nào đó bòm bòm vài phát có trời mà truy.

Coi xong thì đã gần 1h30 sáng mà không ngủ được vì sợ (công nhận mình nhát). Tắt đèn, nằm nhìn ra cửa sổ thấy ánh sáng mờ mờ của đèn đường hắt vào tường, rồi nghe tiếng xe quẹo vào ngõ mà tim cứ thon thót. Ác cái là nhà mình ở cuối cái đường cụt cho nên nhiều khi có xe đi lạc, quẹo lộn đường hay là muốn quay đầu xe lại thường chạy vô lắm. Rồi chả biết có thằng ma nào giữa đêm lỡ tay bấm cái kèn tin một phát, làm tim mình nó thót lại chắc còn bằng tim con thỏ. Rồi có tiếng xe mở, đóng làm mình nín thở nằm nghe coi có tiếng chân đi vô nhà mình không (phòng mình nằm ngay cạnh đường vào cửa chính nên nếu nó đi vô là biết liền. Rồi mình nghĩ nếu có thằng quái thai nào đó nó gõ cửa nhà mình giờ này thì mình làm gì bây giờ? Mà nếu nó vào nhà rồi mà mình mới biết thì mình làm gì bây giờ. Nhà bên này coi bự vậy chứ toàn là ván ép với thuỷ tinh, đạp cái là lủng liền. Chắc kêu 911 quá. Mà kêu 911 từ điện thoại di động thì người ta có định vị được mình đang ở đâu hông ta!?




Tóm lại là ở cái nhà mênh mông tại cái nước quá nhiều dân không bình thường này sau khi coi xong phim kinh dị , hồi hộp thì sợ quá. Mà hai ông bà thì đi chơi lâu lắm mới về. Thôi, rút kinh nghiệm từ bữa nay chỉ coi phim hài vào buổi tối khi chủ nhà đi vắng!

Nấu, ăn một mình

Dạo này chả có gì để mà blog. Ngày thường thì ở trường, cuối tuần thì ở nhà nấu ăn cho cả tuần. Vì vậy chỉ có mỗi cái chuyện đồ ăn để kể.

Trưa hôm qua và trưa hôm nay mình ăn cái này:

Image

Tối hôm qua thì ăn như vầy: (Ôi, rau không!)

Image

Chiều nay thì ăn như vầy:


Đồ chính:

Image

Toàn bộ:


Image

Ăn vậy mới có sức để nấu đồ ăn cho mấy ngày trong tuần chứ.
. (Nói vậy thôi, chụp cho đẹp chứ còn mình ăn có nửa con cá hà, nửa con còn lại để ngày khác ăn. Rau với bún thì ăn hết. Phải nói rõ để người ta tưởng mình ăn uống dữ lắm.). Dự tính trong mấy ngày tới mình sẽ ăn:

Image

và cái này:


Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Ngoài ra chưa kể là trong tủ vẫn còn một mớ sườn non kho khô, bốn cây chả chìa, nửa kí chả lụa, nửa kí chả quế. Còn đồ ngọt thì có 20 cái bánh trôi nước, à không, 18 thôi, mình ăn hết hai cái hôm qua rồi. Trái cây thì tuần này hổng có mua, vì cây hồng trước nhà trái chín rồi
. Hic, ép cân thiệt khổ, đồ ăn nấu quá chừng mà mỗi lần ăn có một tí, còn thì độn rau là chính, cho nên chả biết khi nào mới ăn hết cái mớ đang chất trong tủ lạnh nữa.


Dù sao thì cũng may là nhà chỉ còn một mình mình nên cứ thoải mái quậy phá trong bếp. Chứ có hai ông bà ở nhà mà mình hầm thịt hơn một tiếng đồng hồ thì chắc hai ông bà cũng bỏ nhà mà đi vì mùi "thơm" quá. Đời vắng chủ nhà công nhận tươi!

Wednesday, October 3, 2007

Ối giời ơi!

Tiểu thuyết Kim Dung: Cuộc "đại phẫu thuật" thứ ba

Nhà văn võ hiệp Kim Dung

TT - Đầu tháng mười một tới đây, bộ tiểu thuyết gồm 13 tác phẩm của nhà văn võ hiệp Kim Dung sẽ được tái bản với bản chỉnh sửa lần ba. Sách chưa ra nhưng đã gây xôn xao dư luận, nhất là đối với những độc giả trung thành của ông. Vì sao?

Theo thông tin rò rỉ suốt nhiều tháng qua, Kim Dung đã tỏ ra "bạo tay" trong lần chỉnh sửa thứ ba này. Ông đặt nặng chữ "tình" vào các nhân vật, thay đổi số phận của họ, cụ thể là việc cho Hoàng Dược Sư yêu Mai Siêu Phong, Hoàng Dung lớn tuổi hơn Quách Tĩnh trong Xạ điêu anh hùng truyện; nhân vật Trương Vô Kỵ ở cuối truyện Ỷ thiên đồ long ký không chỉ hai mà có đến bốn cô gái xinh đẹp để chọn làm vợ; Đoàn Dự và Vương Ngữ Yến chia tay trong Thiên long bát bộ; hoặc trong truyện Thần điêu hiệp lữ, Kim Dung miêu tả thêm chi tiết "lần đầu tiên tiếp xúc" giữa Dương Qua và Tiểu Long Nữ...

Mới đây, tạp chí Đại Chúng Văn Trích phối hợp với mạng Làn sóng mới (Trung Quốc) đã tổ chức trưng cầu ý kiến độc giả xung quanh những bản chỉnh sửa của tiểu thuyết Kim Dung. Nhiều độc giả phản đối, có người viết: "Khi nhà văn hoàn thành một tác phẩm thì câu chuyện và nhân vật trong tác phẩm ấy không chỉ là của tác giả, mà chúng đã có cuộc sống, có mối quan hệ với độc giả. Vậy thì tại sao lại không cho chúng sống tiếp như thế? Dù không hoàn mỹ nhưng chúng đã tỏa sáng từ bao năm qua". Một ý kiến khác đặt nghi vấn: "Phải chăng Kim Dung chạy theo thời đại, cứ phải có ngoại tình, cứ phải có những cuộc tình tay ba thì mới gọi là hợp trào lưu?".

Cùng quan điểm, giáo sư Khổng Khánh Đông (Đại học Bắc Kinh) cho biết các tác phẩm văn học khó đạt đến giá trị chân thiện mỹ tuyệt đối, nhưng Kim Dung vẫn dũng cảm khiêu chiến giới hạn đó. Lúc đầu nghe Kim Dung bảo rằng sẽ "đại phẫu thuật" 13 tác phẩm của mình, nhiều người tưởng rằng đó là câu nói đùa. Không ngờ đó lại là sự thật. Rồi ông kết luận: "Việc Kim Dung chỉnh sửa tác phẩm của mình như thế thì đúng là ông...không còn gì để làm!".

Tuy nhiên, không ít độc giả lại tỏ ra lạc quan: "Chưa xem bản mới thì làm sao biết không bằng bản cũ? Chúng ta hãy tin tưởng vào tài năng của Kim Dung. Lớp độc giả mới của Kim Dung là các bạn trẻ, họ sẽ tiếp nhận theo cách thức và quan niệm của họ. Hãy trao quyền phán xét cho họ”.

ĐƠN DƯƠNG
(Theo báo Hoa Thương, TQ)

Saturday, September 29, 2007

Ăn

Bữa trưa ngày hôm nay :

Image

Bữa sáng ngày hôm nay, hôm qua và vài hôm sau nữa
:

ImageBữa trưa ngày hôm qua:


ImageTráng hoài mà chả có cái bánh nào ra hồn, chỉ có 2 cái là còn ra hình cái bánh để cuốn nhân. Cuối cùng thì cứ để bột riêng, nhân riêng. Ăn thì trộn chung lại. Cũng có khác gì bánh cuốn thiệt đâu .


Bữa xế ngày hôm kia hôm kìa gì đó:


Image

Thursday, September 27, 2007

Học kỳ mới

Hôm nay là ngày đầu đi học lại. Hơn ba tháng rồi không có vô lớp ngồi học, bệnh ngáp của mình vẫn không thuyên giảm tí nào mà có vẻ còn tăng hơn nữa. Ngồi nghe có hơn một tiếng đồng hồ mà cứ tưởng như là lâu lắm vậy. Mình lúc lắc, đong đưa, đổi chân, chéo cẳng, gãi đầu, che miệng, ngáp hơn chục lần thì mới hết lớp. Thiệt là, sao thời gian trong lớp trôi chậm quá đi. Chiều nay lại tiếp tục nghe ông thầy này một tiếng rưỡi nữa, không biết còn ngáp nhiệt tình tới mức nào.

Học kỳ này mình chỉ đăng ký có hai môn, nhưng thực chất là một thôi, vì một lớp là lý thuyết về Phân tích độc chất bên khoa Độc học Môi trường, lớp còn lại là thực hành cho cái lớp lý thuyết kia. Từ hồi đó giờ mới thấy có chuyện quái dị này nhe: cái lớp thực hành có phụ thu 50 đô, nghe bảo là để chi khấu hao cho mấy cái máy móc với hoá chất gì gì đó. Mà công nhận là xử lý, tách và phân tích mấy cái chất độc thì phức tạp và tốn tiền nhiều thiệt. Nhưng mà lấy lý do đó để thu tiền mình thì mình tức lắm, không chịu đựơc. Lâu rồi mình đi học đâu có tốn đồng xu nào đâu, tự dưng giờ bỏ ra 50 đô thì tiếc lắm à nhe. Bởi vậy mình sẽ tìm cách thỏ thẻ với bà cô của mình, bảo là cái lớp này nó cần cho cái nghiên cứu của mình, và xin bả tiền để đóng cho trường. Bả thì tiền thiếu gì, cho nên xin xỏ thảm não tí thì chắc là sẽ được duyệt thôi. Tiền đó cũng tiền của trừờng với tiền được tài trợ thôi mà, có phải tiền túi của bả đâu. Làm kiểu đó thì cũng như lấy tiền túi này bỏ qua túi kia thôi, miễn là cái túi "này" nó không phải của mình là được.

Chương trình lý thuyết có vẻ nặng, vì ngoài mấy phương pháp phân tích sắc ký khí, lỏng, rồi solid phase extraction (cái này chả biết tiếng Việt là gì, tệ kinh) rồi thì khối phổ vân vân thì có một phần ba chương trình là về phân tích các tác nhân sinh học, cái vụ này mình chưa từng tìm hiểu bao giờ hết, thấy cũng khoái khoái, nhưng mà cũng sợ vì kiến thức về sinh hoá phân tử của mình hơi bị hẻo. Kệ, không biết thì học mới biết chứ!

Sau mấy học kỳ học thì mình phát hiện ra một điều là bọn xuất bản ở Mỹ chúng nó đang lũng đoạn thị trường sách giáo khoa, bán với giá cao ngất trời luôn, với lý do là chi phí xuất bản, phát hành cao. Sách bán trong nhà sách mắc kinh dị, trên amazon cũng mắc luôn, cuốn nào cuốn nấy toàn trên 100$, còn trong ngành mình thì toàn sách gần 2000 trang nên giá cũng cỡ 200$ không hà. Một học kỳ học ba môn, bỏ tiền ra mua xong ba cuốn sách giáo khoa thì coi như đi tiêu 500$. Bởi vậy mình toàn lên emule kiểm tra xem nó có bản ebook không, nếu có load về là chả tốn xu nào hết. Năm ngoái, mình load được hai cuốn ebook cho hai cái lớp kia, thế là đỡ tốn hơn 100$. Còn không có thì lên ebay mua sách bản international edition. Mấy bản này nội dung y chang sách bán ở Mỹ, vì được in ở mấy nước khác (thậm chí có cuốn in ở Mỹ nhưng chở qua đó bán) nên giá rẻ hơn nhiều. Chỉ có mỗi một điều là có1 một số cuốn, nhất là bản in ở Ấn Độ, do giá rẻ quá nên sách in giấy không láng và trắng lắm, bìa thì dễ bục ra. Một số bản thì không in màu như bản ở Mỹ. Mặc kệ, với mình thì càng rẻ càng tốt. Cái cuốn mà mình vừa đặt mua có 32 đô tính luôn tiền gửi, trong khi amazon với lại tiệm sách trong trường bán hơn 100$. Công nhận bọn tư bản này bóc lột sinh viên kinh dị quá chừng.

Sunday, September 23, 2007

Sức mạnh của đồng tiền

Tiền là tiên là phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khoẻ của tuổi già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân, là cán cân công lý, là ý chí ... cho tui tập thể dục.

Chuyện là vầy. Tui vốn bị bịnh làm biếng kinh niên, nhất là chuyện vận động tay chân. Tui thà ngồi/ nằm cả ngày ôm cái máy tính để chơi game, coi phim hay duyệt web chứ chẳng có muốn chạy nhảy chơi bời ngoài đường (trừ khi cho tui đi đâu đó xa xa, bứt tui ra khỏi cái máy tính hay mạng thì được, kiểu cai nghiện ma tuý cưỡng ép ấy). Vì thế, chuyện tui ham hố tập thể dục là chuyện động trời (hèn chi năm nay thời tiết ở Davis diễn biến bất thường!). Nhưng, như ông bà ta thường nói, TIỀN có khả năng giải quyết tất cả.

Trường tui vốn có một cái phòng tập thể dục thể thao rất lớn, nằm cách khoa tui cỡ năm phút chạy xe đạp. Nguyên cả ba học kỳ đầu, tui bén mảng đến đó được một lần, đó là trong đợt orientation cho sinh viên mới, ngừơi ta dắt đi lòng vòng giới thiệu khắp nơi. Rồi thôi. Mặc dù tui được vô cửa miễn phí trong năm học, nhưng mà tui chẳng bao giờ vô đó hết, đơn giản là vì tui lười. Cũng có đôi lần tui nghĩ tới chuyện đi tập thể dục khi tình cờ nhìn xuống cái bụng chửa hơn sáu tháng của mình, nhưng mà tui cứ lần lữa. Hôm thì trời quá lạnh, hôm thì quá nóng mà ở nhà có điều hoà mát, không nên ra đường. Khi thì bài tập còn quá nhiều chưa làm gì, hôm thì phim bộ đang coi dang dở. Và một mớ lý do chính đáng khác như tui bận chat, ăn no không vận động được, quần áo dơ hết không có đồ thay hay … ông Bush đang hăm he đánh Iran chẳng hạn. Nói chung là không có gì có thể kéo tui đến phòng tập thể dục được.

Cho đến một ngày, sau khi thi học kỳ thứ ba xong, tui nhìn xuống thấy bụng mình chửa đến tháng thứ chín rồi, mà tui biết chắc chắn là tui sẽ không … sinh con để cho nó xẹp được. Thêm nữa, có lần tui cho nhà tui coi webcam, vừa thấy mặt tui sau chín tháng trời, cả nhà tui hú lên, bảo giống con . Vậy là tui hoảng hồn, phải lên kế hoạch giảm cân. Mà trời cũng ác, chỉ cho tui con đường giảm cân duy nhất là tập thể dục. Vậy là tui đi tập. Và để thử thách lòng quyết tâm của tui, ông trời yêu cầu trường thu tiền vô cửa phòng tập trong hè, vì tui không có đóng tiền học hè, nên không được vô miễn phí. Đối với đứa keo kiệt như tui thì chuyện bỏ ra gần trăm đô mua cái vé cho nguyên ba tháng hè là chuyện hơi hiếm à nhe, nó thể hiện quyết tâm cao độ của tui với chuyện giảm béo. Hơn nữa, nhờ bỏ tiền ra đóng mà tui tiếc của, tui chăm chỉ đi tập theo tinh thần đã mất tiền mua mâm thì phải đâm cho lủng.Tui đi tập hàng ngày, hết chạy cardio rồi thì kéo tạ. Xong thì vô phòng tắm luôn, về nhà khỏi phải tắm, đỡ tốn tiền mua xà bông. Lúc đầu thì tập buổi chiều, sau đó lục lọi trên mạng thấy bảo chạy buổi sáng lúc đói sẽ đốt mỡ nhiều hơn nên tui chuyển lên chạy buổi sáng, buổi chiều tập tạ. Làm như vậy trong hai tháng trời, mỗi lần tui làm biếng không muốn đi thì tui lại thấy cái biên lai đóng tiền nó bay lờn vờn trứơc mặt, thế là lại lóc cóc đi. Nhờ vậy mà tui thiết lập được thói quen tập thể dục buổi sáng.

Dạo này thì trời bắt đầu trở lạnh, với lại sắp vô học kỳ mới rồi, tui lại được vô cửa miễn phí nên tui lại không muốn đi tới phòng tập nữa. Công nhận mình không tham của chùa nhé! Tui mua cái dây về, nhảy dây trong phòng mỗi buổi sáng. Như vậy thì tui khỏi phải đi ra ngoài khi trời còn tối mù mù. Vì cũng tốn tiền mua dây, mua thảm lót nên tui cũng chăm chỉ tập lắm, giá mà có ai đó cho tui cái dây thì chắc tui chả bao giờ rờ tới nó đâu.

Nói lòng vòng quá, bây giờ đến phần tác dụng hữu hình của tiền. Sau ba tháng hè thì tui đã giảm được 9 (viết bằng chữ: CHÍN) kí rồi. Cái bụng tui bây giờ xẹp lại chắc còn có … ba tháng thôi, hôm bữa tui đi mua quần áo, thử cái quần size 29 thấy vừa mới kinh chứ, trong khi cái đống đồ tui đang có toàn size 32. Thêm nữa là cái bụng tui nó lờ mờ nổi lên 4 cái múi trên rồi, còn 2 cái dưới cùng vì mỡ quanh rốn vẫn còn dày quá nên chưa thấy đâu hết. Công nhận ngoạn mục, từ nhỏ tới lớn tui chưa từng thấy mình làm gì vĩ đại đến thế. Sức mạnh đồng tiền có khác.

P/S: Chừng nào tui có cái bụng 6 múi thì tui chụp hình … cái bụng khoe luôn thể nhé. Khi đó coi như tui không còn có thai nữa, tui mới dám khoe.