Sunday, October 8, 2006

The Banquet - Dạ yến



Đang load. Load bằng Megaupload chậm quá. Nhưng mà ghiền coi thì cũng phải ráng thôi. Bản đẹp, những 1.3Gb.


Ai không có điều kiện ra rạp + load thì coi đỡ trailer.


http://www.helloziyi.us/Videos/banquet-trailer1.wmv


Mọi người ở nhà coi chưa? Đi coi đi rồi về có chuyện mà nói với nhau. Hy vọng cái này không nhảm như Vô Cực (The Promise), mặc dù về độ màu mè thì chắc không thua.


(Mà sao cái cô Chương Tử Di này, trừ cái phim đầu tiên Đường về nhà đóng vai thôn nữ nhà quê thì không tính, các phim sau phim nào cũng phải có cảnh XXX mới được hay sao ấy.?)


Xong! Phim coi được. Lời thoại thì cũng không có gì sâu sắc lắm, nhưng cũng có đến nỗi buồn cười như bọn báo chí Trung Quốc nó chê, báo nhà mình đăng lại đâu. Hay tại vì xem phụ đề tiếng Anh nên không thể nắm được hết?!


Quên, theo đúng thói thường thì phải chê, kẻo sau này mọi người bảo mình sao dạo này dễ dãi.


1. Ông vua dở hơi. Cứ cho là yêu con chị dâu/ hoàng hậu lắm đi thì có cần chết một cách sến như Quỳnh Dao thế không?


2. Thằng anh con bé Châu Tấn (Hùynh Hiểu Minh, Dương Qua 2006. Chả biết tên nhân vật là gì, vì coi phụ đề tiếng Anh) cứ như là yêu thầm con bé em nó ấy, tất cả vì con em thân yêu. Nhìn cường điệu quá.


3. Làm Hòang hậu gì mà đi ra ngoài chợ trời mua thuốc độc tỉnh bơ, còn ép thằng cha bán thuốc chết nữa. (Nó mà không chịu chết thì làm gì nó, chả nhẽ nhảy vào cởi đồ ra vu oan à?) Mà cũng phải, nếu không thì bắt ai đi mua đuợc bây giờ. Nhân vật chỉ có mấy đứa, sai con hầu đi mất công phải trả thêm cát xê.


4. Phim Trung Quốc bây giờ có cái mốt màu mè, múa như đánh  kiếm còn đánh kiếm như múa. Còn xử tử bằng đánh đòn (từ chuyên môn kêu bằng gì nhỉ?!) thì người bị đánh bay như bướm.


5.  Phim này bối cảnh đời Đường mà mấy mỹ nhân họ Chương với họ Châu còi như xác ve, nhìn chán không thể tả. Bắt mấy cô cung nữ đóng thay vai chắc hợp hơn ấy chứ.


6. Đoạn cuối phim chả có gì hồi hộp, có bất ngờ là thằng cha đạo diễn bắt ông vua chết sến hơn mình nghĩ (chắc nghĩ không ra cách nào giết cho hoành tráng hơn). Mấy đứa khác dĩ nhiên mình biết sẽ chết vì đánh lẫn nhau rồi.


Tóm lại, nếu lâu quá chưa đi coi phim, thì nên đi coi phim này. Không quá tệ để chửi rủa suốt như Vô Cực, cũng chẳng quá hay để phải tấm tắc khen hoài. Coi để giải trí là tốt rồi. Bỏ ra có 30 ngàn mà đòi hỏi gì nhiều.



Lời bài hát chủ đề:


http://hjisme.kbaidu.com/attachments/month_0607/fc5i_zly_yylove.mp3


chỉ vì một câu hát
mà máu nhuộm nỗi cô đơn…
chỉ vì một giấc mộng
mà ném cả giang sơn…
chỉ vì một tấm lòng
yêu đến biệt ly mới tương ngộ

chỉ vì một giọt nước mắt
mà gây hận thù…
ta đem cả tấm lòng mà yêu chàng
năm tháng từ đó, chia lìa đôi ngả
gió mưa… gió mưa

Saturday, October 7, 2006

Bánh flan

Đang hấp. Chừng nào ăn sẽ chụp hình cho mà coi. Hổng biết có thành công không nữa. Làm tanh rình cái máy xay sinh tố của thắng Mexico rồi (hổng có máy đánh trứng thì lấy máy xay xài đỡ).


Xong rồi đây. Cũng hổng tới nỗi nào.


 


Image


 


Khuyến mãi thêm bữa cơm chiều. Gỏi là bắp cải trộn với thịt cua biển (xạo đó, có 2% là thịt cua King Crab, còn lại chủ yếu là bột mì với lại thịt cá biển thôi) + càri Nhật.


Image

Friday, October 6, 2006

Environmental Engineering tại UC Davis

Sau một tuần học, mình cũng bớt sợ đi một chút. Thật ra không phải vì mình giỏi. Học kỳ này học 5 môn thì môn Anh văn coi như không tính, seminar thì tới buổi đến ngồi vắt tréo chân vừa nghe vừa nhai cookies uống nước ngọt zero calori (miễn phí, tất nhiên!), chả phải nghĩ ngợi gì mà cũng chả phải lo gì vì không bắt viết báo cáo, lấy ai mà biết mình có hiểu mấy ông guest lecturer đó nói gì hay không. Còn lại 3 môn thật sự là chuyên ngành. Thật là trùng hợp khi có 2 môn học cùng một ông giáo. Ông này trước tốt nghiệp chính trị hay gì gì đó rồi mới chuyển sang làm về môi trường, vậy mà bây giờ giảng bài về water chemistry và physico-chemical processes cứ gọi là leo lẻo. (Nhầm. Ông này học BSc về Chemistry, sau đó học MSc về Public Policy rồi lại học PhD về Civil Engineering. Rắc rối quá).May mà mình cũng đọc được  một mớ sách hồi xửa hồi xưa cộng thêm với mớ kiến thức luyện gà còn hồi xửa hồi xưa hồi xừa hơn nên cũng không đến nỗi ngơ ngẩn nhìn thầy và các bạn.


Môn Water resources management thì mới là kinh hoàng, mới vào ngày đầu ông giáo đưa cho 2 xấp handout bảo đọc đi 2 bữa tới tao đi không có nhà bọn sinh viên của tao sẽ tới thảo luận với tụi bây. Cái đầu tiên thì là bản dịch của một cuốn sách (thật ra là có 2 tập) về Cấp nước cho thành Rome từ 2000 năm về trướcImage. Mới đọc vào cái đoạn mào đầu thì cũng hơi hoảng vì cách hành văn quái dị, mình đã tệ tiếng Anh rồi mà còn cho đọc cổ văn thì thật là dã man. Nhưng cũng may là mấy phần sau tương đối cũng đơn giản, nên mất hết buổi chiều trong thư viện thì cũng xong. Sáng hôm sau tí toét phát biểu loạn xà ngầu, chả biết có nói trùng nói lắp gì ý của bọn nó không vì đôi khi chả nghe được bọn nó nói gì cả. Chúng nó cứ nói ríu ríu trong cổ họng, nghe đuợc mới là lạ. Nói chung là không phí công đọc. Hai ngàn năm trước La Mã còn tân tiến hơn mấy nước nghèo hiện nay. Một ông "Bộ trưởng bộ Cấp nước" hồi đó còn biết rõ ổng phải và cần phải làm những gì hơn là người ta bây giờ.


Tới cái handout thứ hai thì chuyển về nước Mỹ thế kỷ 19 với chuyện giải quyết nước thải sinh hoạt đô thị và lịch sử hình thành ngành Sanitary Engineering, tiền thân của Environmental Engineering tân thời. Hóa ra Việt Nam mình còn đi sau chúng nó những 100 năm chứ chả phải 5-60 năm như mình nghĩ hồi xưa. Công nhận đọc thì thấy hay nhưng nhức đầu quá trời, đặc biệt là những phần liên quan đến thể chế, chính trị xã hội. Cho nên quyết định sẽ nghĩ về những điểm mà mình tâm đắc (biết chắc chắn thế nào mở đầu thảo luận đứa moderator cũng hỏi cái đó mà) vào sáng ngày hôm đó, lúc đạp xe đến trường. Ai mà ngờ sáng hôm sau dậy trễ, hộc tốc đạp xe vào trường còn suýt bị trễ, bao nhiêu thứ đọc được rụng hết trên đường. Nói loạn xạ cái gì đó (do vẫn còn đang thở, chả nghĩ được gì) chúng nó chắc chả hiểu gì vì thấy đứa nào đứa nấy nghệch mặt ra. Nghĩ thầm phen này chắc tiêu rồi. Ai dè có một đứa Mexico (lại Mexico, cái bang Cali này sắp thành bang Mexico-Neo rồi) nó đề cập tới dry sanitation, có đứa không biết mới hỏi lại. Chớp thời cơ, nhảy vào giải thích loanh quanh (may ghê, hồi xưa ở Nhật cũng có ích chứ) rồi nhân tiện chuyển qua  decentralized system luôn. cả bọn cứ thế ngồi bàn tán đến hết giờ, bỏ luôn cái nội dung chính của handout. Thế là thoát.


Môn này thật ra không phải thi, chỉ viết paper thôi. Nhưng topic thì phải chọn (tự do) ngay từ đầu, ông giáo duyệt rồi mới làm. Cứ cách vài tuần lại phải báo cáo tiến độ (có lịch hẳn hoi), rồi thảo luận rồi chỉnh sửa rồi báo cáo trước lớp. Sợ nhất vẫn là viết paper. Bây giờ mình mà viết được 1 trang tiếng Anh cho ra hồn thì chắc chỉ có trong mơ. Thôi đành cố lê lết theo bọn nó cho hết mùa trăng này vậy. Dù sao môn này cũng khá hay, nhưng ông giáo chỉ nói về Water management ở Cali thôi. Các ví dụ, tài liệu đều là về Cali nên hổng biết có bay bổng quá đối với dân ở Chắc Cà Đao mới qua như mình không nữa.


Học kỳ này (thực chất là quarter, UC Davis là một trong những trường ít ỏi theo đường lối dã man chia năm học ra làm 4 term ) chỉ học có thế, nên không có học với nhân vật nào nổi tiếng. Hồi mới apply vào UC Davis, biết có George Tchobanoglous (đúng không chả biết nữa, tên gì mà khó nhớ bỏ xừ) là Giáo sư ở đây thì thấy khoái trá lắm. Nhưng tiếc là ông này giờ về hưu mất rồi, vẫn còn văn phòng ở khoa nhưng là Prof. Emeritus, không dạy nữa hay sao ấy. Tiếc quá. Hâm mộ ổng là tại vì đa số các sách về Environmental Engineering ổng đều đứng ra biên soạn cả. Hôm nọ trong lúc bàn về sách tham khảo cho môn Water treatment processes, ông giáo bảo thế nào giáo sư Tchobanoglous cũng bị kiện về cái tội viết sách quá dày, sinh viên mang vác sách nhiều bị cong cột sống. Ổng còn bảo (đùa thôi) bây giờ trong khoa đang có cái mốt so số trang sách mỗi khi xuất bản, sách ai dày hơn thì người đó biết nhiều hơn. Chỉ tội cho bọn sinh viên, è cổ ra mà mua (sách mắc kinh dị) rồi phải đọc nữa chứ.


Nhân vật thứ hai cũng nổi đình đám không kém, nhưng chắc không bằng ông trên. Không phải vì ông này không viết sách mà vì sách của ông này không nhiều (dày thì cũng không kém, hồi ở Nhật mình có đọc 1 cuốn của ổng rồi. Cuốn đó có chữ ký và lời đề tặng của ổng nữa. Ông giáo Nhật của mình hồi đó lật ra khoe với mình một cách hãnh diện lắm)  và không dùng làm sách giáo khoa. Nhưng bù lại ông này được giải Stockhom Water prize , mà hồi xưa ông giáo ở Nhật của mình bảo 'tương đương Nobel Prize của ngành Environmental Engineering. Ông này thì mình có gặp (chính xác là thấy) những 2 lần hồi ở Nhật. Ông giáo Nhật của mình từng làm việc với ông này cũng chính tại UC Davis khoảng hơn 10 năm về trước. Ông giáo của mình trọng ổng lắm, cứ gọi là đi theo cung kính (hay tại dân Nhật như thế). Lần đó ổng qua khoa nói về Wastewater Reclaimation ở Cali, hóa ra bây giờ lại có ích cho mình, lấy cái đó làm chủ đề cho cái paper về Water management luôn. Lần thứ hai thì ổng về trường Hokkaido để nhận bằng tiến sĩ danh dự. À, tìm được tên ổng rồi.


"Stockholm Water Prize - Laureates
2001: Professor Takashi Asano
University of California at Davis, United States

For his outstanding contributions to efficient use of water in the domain of wastewater reclamation, recycling and reuse through theoretical developments, practical research and worldwide adaptation and promotion. "


(From: http://www.siwi.org/)


Thấy sang bắt quàng làm họ tí, nhưng ông này cũng lên làm Prof Emeritus mất rồi. Thôi thì chịu khó tìm người khác vậy.


Ăn uống

Nhân có người tỏ vẻ ngạc nhiên vì mình biết nấu ăn, gửi lên vài cái hình những món mình đã nấu gần đây cho mọi người biết mình ăn uống sang trọng cầu kỳ như thế nào. (Chú ý: 1 món ăn ít nhất 3 lần và không phải ngày nào cũng chịu khó nấu "trông có vẻ ngon" như thế!


Này thì gà nướng (lỡ mua nguyên con gà, chả biết làm gì đành lôi ra nướng. Hôm đó chưa biết dùng oven, nướng bằng microwave mới ghê chứ. Không có mật ong + nướng quá lâu nên hơi khô tí.


Image

Trước khi đi, do ảo tưởng về thiên đường Mỹ (thịt bò rẻ như cho) nên mình chuẩn bị rất nhiều bôt gia vị bò kho mang theo. Đúng là có rẻ thật, nhưng chỉ bán cỡ 1 kí trở lên, không bán lẻ. Lục lọi lắm mới có được miếng gần 1 kí. Hic, nấu 1 lần ăn 2 ngày.


Image

Cái món ở post trước trông thế chứ chả ngon gì cả. Tôm xào tỏi thì tôm điđường tôm, tỏi đi đường tỏi do tỏi có nát đâu, lấy dao xắt thì làm sao mà xào tỏi cho thơm được. Đành phải chữa cháy bằng cách đổ thêm nửa hộp cà hôm nấu bò kho c òn lại (sợ để lâu nó hư thì phí).


Image

Này thì các thể loại cà ri: cà ri vàng của Thái, càri hổ lốn của Nhật.


Image Image

Lại là đồ Nhật, mì lạnh. Lâu lắm mới ăn lại, ngon hết biết. Chính ra mình thấy Mỹ là thiên đường ăn uống. Muốn thức ăn nước nào cũng có. (Cuốn sách là của thằng nhóc ở chung nhà, chứ mình ây giờ chả có can đảm học một thứ hoàn toàn mới như thế, mặc dù đọc qua một vài ví dụ của nó, cảm thấy hay hết biết, mà lại có thể xài được trong mọi ngành nữa. Công nhận trong hình có kèm cuốn sách dày cộp thấy sang trọng hẳn lên. Ăn uống kiểu trí thức thấy rõImage).


Image

Premium Outlet Factory ở Vacaville

Dân chúng ở Davis chuẩn bị đi bỏ phiếu để quyết định xem có nên cho xây một cái siêu thị bán hàng siêu rẻ Target hay không. Sở dĩ có chuyện này là do trong 20 năm nay, Davis gần như là thành phố zero growth. Chính cái quy hoạch xây dựng thấp tầng, mỗi công trình không quá 30.000 ft2 mà không có chuỗi siêu thị nào có thể chen được vào đây. (Nội cái bãi đậu xe của mấy cái Walmart thôi nhìn đã thấy hoảng. Ở Mỹ này mà xây siêu thị thì diện tích đất cho bãi đậu xe khéo gấp mấy lần diện tíh khu bán hàng). Dân chúng ở đây muốn mua hàng rẻ thì cứ lái xe sang bên hàng xóm mà mua.


Vacaville là một trong những town lân cận Davis. Lúc đầu mình cũng chả có khái niệm gì về cái thị trấn này cả, cứ nghĩ chắc nó cũng như Davis, cũng be bé, cũng chả có gì khác để quan tâm. Nhưng nhờ sự xông xáo của bọn Mexico ở chung nhà mà mình biết ở đó có một khu Premium Outlet.


Premium Outlet Factory ở Vacaville là nơi xuất hàng bán sỉ cho các cửa hàng trong khu vực. Nhân tiện người ta dựng lên các cửa hàng bán lẻ với giá thấp hơn các cửa hàng ít nhất cũng 20-30%. Gặp mùa sale thì còn béo bở hơn, có mặt hàng giảm tới 70%. Gần như tất cả các nhãn hàng thời trang mà mình nghĩ là đồ hiệu đều có cửa hàng ở đây. Điểm sơ qua thì có Guess, Ralp Laurent, Tommy Highfinger, Gap, Banana Republic, CK, Levis... Còn đồ thể thao thì hầu như có đủ mặt từ Addidas, Nike, Rebok, Converse, Colombia, Timberland, Puma cho đến một số nhãn vô danh đối với mình. Chỉ cần ghé vào mỗi cửa hàng 10 phút thôi cũng mất hết cả ngày.


Mặc dù giá rẻ như thế nhưng sau gần 5 tiếng đi vòng vèo, mình chỉ mua được mỗi cái áo sơmi CK, do nó giảm quá mức thành ra rẻ. Chứ các thứ khác dù có rẻ hơn ở shop bán lẻ rồi được giảm giá đi nữa thì vẫn còn mắc đối với mình. Chính ra là mình tiếc tiền và không cảm thấy có  nhu cầu xài mấy cái hàng hiệu đó cho lắm, nếu không thì chắc cũng ham hố nhảy vào lựa lấy lựa để rồi mua lung tung như bọn kia mất thôi. Nhìn bọn nó vô tư mua sắm thấy mà thèm! Mình thì lúc nào cũng cứ cân nhắc nghĩ ngợi có nên mua không, có cần bỏ ra nhiêu đó tiền để mua thứ đó không.... Nghĩ nhiều quá thiệt là mệt! Chuyện mua cái áo CK là do chịu hết nổi, cầm lòng không đậu nên phải móc tiền ra. Ai đời cái áo CK mà chỉ có 14$ (do giảm 70% giá), mà lại là áo made in Hongkong nhé. (nếu mà xem kỹ thì đa số các thứ hàng bán ở đây toàn đồ Made in Châu Á cả thôi, chủ yếu là China và Phillipines, thỉnh thoảng có thấy Vietnam và Cambodia).


Chính ra hôm đó định nhảy vào cửa hàng bán nước hoa xem có cái gì hời không thì mua về xịt cho sang trọng. Nhưng mà bọn kia thì cứ hí hửng mua quần áo nên đành ngậm ngùi đi theo bọn nó. Hôm nay vào trang web của cái cửa hàng nước hoa đó, thấy nó cũng giảm giá quá  trời. Thế này thì hôm nào đẹp trời phải đón xe bus (miễn phí cho SV, tất nhiên, nếu không thì dễ gì mình đi) sang đó lần nữa để buôn hàng. Hy vọng hôm đó mình sẽ hào phóng hơn chăng!?

Thursday, October 5, 2006

Lonely?!



Mình cũng lấy làm lạ là mình chẳng hề có cảm giác nhớ nhung gì gia đình hay bạn bè cả. Những ngày đầu bận rộn lo nghĩ tìm chổ ở thì không kể, đến những ngày cuối tuần chẳng có việc gì làm, bọn ở chung nhà đi party hết, chỉ một mình ở nhà mình cũng chẳng thấy cô độc. Có thể là mình có kinh nghiệm hơn 3 năm trước rồi chăng? Hay tệ hơn là mình sắp (hay đã) mất cảm giác đó rồi. Trở thành một con người vô cảm, như mình lờ mờ nhận thấy vào cái ngày cuối cùng chuẩn bị bay.


Thật sự thì mình cũng đôi khi thoáng cảm thấy đơn độc (không có nghĩa là cô đơn). Đó là vào một ngày trời bất chợt trở gió như có bão, gió thổi ầm ào suốt ngày, cố sức đẩy lùi một đứa lầm lũi đạp xe một mình trên đường. Hay vào lúc đi ăn trưa, đi siêu thị hay cả lúc nấu và ăn, những lúc cần có người bên cạnh để nói để cười hay để giành giật đùn đẩy. Tất cả chỉ có mình mình, chạnh lòng cũng phải.


Nói tới nấu ăn mới thấy mệt. Không phải vì mất công nấu mà vì phải ăn một món ít nhất là 3 bữa liên tục. Có lần còn phải ăn bò kho trong 2 ngày (6bữa), đến nỗi bây giờ chẳng biết đến khi nào mới dám nấu lại món đó lần nữa. Ngày xưa (lại ngày xưa) có 3 đứa, ăn 1 lần là sạch bóng, lại ca cẩm là mất công nấu hoài. Cứ thế, rồi lại nhớ ngày xưa...


Dù sao thì bây giờ mình đã bắt đầu một cuộc sống mới. Sáng thức dậy hâm đồ ăn sáng rồi vội vàng cơm hộp nước chai vai mang balô lóc cóc đạp xe tới trường. Trưa lầm lũi ra căn tin xài ké cái microwave rồi lầm lũi ngồi ăn một mình, 1 tay cầm muỗng tay kia cầm tờ báo đọc cho ra vẻ mình bận rộn chẳng để ý đến ai. Chẳng lẽ lại vừa ăn vừa ngắm bọn chúng cười đùa hí hố, lại thấy  chạnh lòng thì sao.!? Chiều về làm đồ ăn, nấu nồi cơm rồi dùng vá chia vòng tròn cơm ra làm 3, vừa làm vừa tự hỏi mỗi phần có bằng 120 độ?!

Davis và UC Davis



Trong trí tưởng tượng của mình theo những gì đọc trên mạng trước khi qua đây, thì Davis là một nơi nhà quê cùng cực, chỉ có ruộng, bò và ... sinh viên của UC Davis. Cũng trên mạng, Davis là thành phố bicycle friendly nhất nước Mỹ, với tỉ lệ dân đi xe đạp vào hàng cao nhất. Ừhm, cái vụ này còn an ủi được phần nào, vì mình cũng sẽ đi xe đạp. Ai cũng như ai, chẳng có gì phải lăn tăn mày giàu có ôtô tao nghèo đi xe đạp...


Nhưng không. Trong buổi đầu tiên đến trường dự orientation, một ông giáo sư hí hửng khoe Davis là "one of American dream towns". Mà quả thật thế. Thành phố này thanh bình một cách đáng ngạc nhiên so với những gì mình từng thấy trên film Mỹ. Thành phố chỉ có 65 ngàn dân thì 1/3 số đó là có dính dáng công ăn việc làm với UC Davis, số còn lại đa số là mấy ông bà già về hưu. Mà ở Mỹ, nếu cả đời đã đi làm thì lúc về hưu người già giàu phải biết.


Davis được cố ý quy hoạch và xây dựng như một thị trấn nhỏ và yên bình. Nhà cửa đa số là thấp tầng. Nói chính xác ra thì trừ một hai tòa nhà trong khuôn viên UC Davis cao đến 5 tầng, tất cả nhà dân và công sở trong thị trấn này chỉ lè tè 1-2 tầng. Nhà nào cũng có vườn riêng, hay chí ít cũng là cây xanh, bãi cỏ trong khuôn viên. Nhìn cứ như biệt thự. Một điều rất thích là nhà cửa, phòng ốc bên này rộng rãi hơn ở Nhật, và cả ở Việt Nam, nhiều. Có vẻ như về mặt hưởng thụ cuộc sống thì Mỹ (và có thể là Châu Âu, mình chưa đi nên chưa biết) hơn hẳn Nhật, dù chưa biết ai giàu hơn ai. Và cũng vì cố ý quy hoạch một thành phố yên tĩnh nên cha93ng thể nào tìm được một cái appartment store hay một siêu thị khổng lồ kiểu Walmart. Dân chúng muốn mua sắm ư, cứ mua ở các tiệm bé tí ở downtown với giá đắt cắt cổ. Còn muốn mua đồ rẻ và phong phú thì cứ chịu khó mà sang mấy thị trấn lân cận. 


và cho dù mang danh là thành phố có tỉ lệ người đi xe đạp nhất nước Mỹ, với các lane đường dành riêng cho xe đạp, với quyền ưu tiên hơn các phương tiện khác thì đa số dân ở đây vẫn đi xe hơi. Vậy mà mình đã tưởng bở. Thật ra, một khi đã ở Mỹ, thì chuyện xài xe hơi là tất nhiên. Không thể nào, và chắc cũng chẳng ai hì hụi đạp xe 4 cây số đi siêu thị rồi lách cách chở đồ về giữa cái nắng gay gắt của mùa hè (như mình!). Xe đạp chỉ dành để đi làm (gần nhà) hoặc đến trường mà thôi.


UC Davis nằm cạnh một thị trấn như thế nên cũng mang phong cách gần như tương tự. Là campus rộng nhất trong số 10 campus của University of California, UC Davis cũng là campus xanh nhất. Dọc theo một cạnh của khuôn viên trường là một công viên nhỏ với đủ các bộ sưu tập thực vật từ nhiệt đới, cận nhiệt đới, ôn đới cho đến Địa Trung Hải hay sa mạc. Khí hậu đặc trưng của vùng thung lũng trung tâm ở miền bắc Cali này thích hợp cho các loại cây trên. Có nghĩa là trong năm có những lúc nóng ẩm, có lúc mưa dầm, có lúc lạnh thấu xương và có lúc khô cháy.  Mình đã tưởng khí hậu ở đây giống như Việt Nam nên chẳng chuẩn bị tinh thần chịu lạnh. Hóa ra cái lạnh ở đây buốt như ở nhà vào những ngày cận Noel mà ẩm ướt chứ chả dễ chịu như mùa đông Hokkaido đầy tuyết.