Saturday, March 29, 2008

Đồ ăn bốn phương

Phương một: Ấn

Cái con nhỏ Ấn Độ đi cùng chuyến đi Universal studio nó không biết ăn thịt là gì (ngoài thịt gà và tôm thỉnh thoảng ăn một lần, còn thì là gần như ăn chay.) nên đi ăn chung với nó thì khủng khiếp quá. Mà không phải nó kiêng khem gì hết nha, tại truyền thống của cái vùng nó sống là vậy, hổng ăn thịt. Cả lũ cố dụ dỗ, ép buộc nó ăn thịt một lần, sau đó thấy nó bị Tào Tháo rượt, mặt xanh lè luôn cho nên hết dám đi vô tiệm nào khác ngoài tiệm Ấn. Nhìn vô đồ của bọn Ấn mà biết cái gì trong đó thì chết liền á. Món nào cũng nấu sền sệt, nhìn vàng hoặc đỏ lòm chả biết là cái gì, chỉ biết là đầy mùi cà ri. Nói chung là cứ tưởng tượng bên dưới cái mớ sốt sệt sệt đó là thịt cừu, thịt gà gì đó cũng được (bọn nó kị thịt heo, tôn thờ bò). Cái trắng trắng trong cái món màu vàng là phô mai chứ hổng phải thịt gà đâu.

Image . Image .

Mà đồ bọn Ấn này mới ăn vài lần còn thấy ngon, chứ ăn liền tù tì ba ngày thì thiệt là thảm quá đi. Hổng có miếng rau nào hết á. Nói nào ngay, có rau nhhưng mà nó nấu nhừ nhẫn tan ra như cháo mất rồi, thành ra coi như không có rau luôn. Mà mình thì không thể sống thiếu rau được.

Phương hai: Tàu

Đồ Tàu công nhận là dễ ăn, dù có hơi nhiều dầu một tí nhưng còn có rau xanh xanh đỡ ngán.

Cái này là vịt nướng với trà, ăn với bánh bao, hành và tương giống vịt quay Bắc Kinh. Vịt gì mà mỡ không hà.

Image

Cái này là sò điệp xào Tứ Xuyên. Chả thấy sò đâu vì nó bọc bột xù rồi chiên mà.

Image

Mì xào giòn. Nhục thấy ớn luôn, phải ăn mì xào với gà, vì con nhỏ Ấn kia không ăn được thịt gì khác.

Image

Phương ba: Mỹ

Cứ nhìn đồ của bọn Mỹ này thì đủ hiểu tại sao dân Mỹ nó béo phì rồi. Hồi đi Universal studio trong lúc xếp hàng vô coi cái show về Hiệu ứng hình ảnh, âm thanh thì mình chán quá, chả biết làm gì bèn hạ máy chụp hình xuống thấp, xoay 360 độ chụp lén... bụng của mấy người đứng cạnh. Nhờ đó phát hiện là hơn nửa số người đang xếp hàng có bụng mỡ . Mấy đứa đi chung nó hù mình là coi chừng cảnh sát bắt vì tội chụp lén nên mình xoá gần hết rồi, nếu không thì...

Image . Image . Image

Phương bốn: Việt

Đồ này dễ ăn hơn nhiều nè. Nhất là do đầu bếp xịn nấu . Ăn toàn đồ biển nha, sang mà . Cái màu nâu nâu trong gỏi là sứa đó.

Image . Image .
À, cái này nấu bằng gạo Basmati nè:



Image Sẵn cho vô đây mấy món ăn lâu lắc rồi. Món này là Shepherd pie, bên dưới cái lớp khoai tây nghiền là thịt bò băm xào với đậu Hà Lan, béo dã man, ăn ngán bà cố luôn. Đó là lần đầu tiên từ khi mình tới Mỹ mình bỏ mứa không ăn hết được một món mà mình kêu. Image . Còn cái này là đồ Ethiopia. Gần giống cà ri Ấn Độ, khi ăn thì xé cái bánh xốp xốp làm bằng bột kê lót ở dưới rồi quết với đồ dọn ở trên. Ăn rất thích. Image

Friday, March 28, 2008

Học đòi tao nhã

Mới lượn vô tiệm đồ cũ, ngoẹo hết cả cổ mới lựa được ba cuốn truyện cũ mèm. Đúng ra là vô đó rình mò mua hai cuốn đầu của bộ Lord of the rings nhưng mà hổng có. Bọn Mỹ đúng là làm ăn nhanh nhạy, sách nào mà ăn khách là nó lôi ra làm phim hết ráo trọi. Ba cuốn vừa mua đều đã được làm phim, mà toàn nổi tiếng không hà. Tại sao nói học đòi tao nhã? Vì lựa mua sách nghe nói là nổi tiếng rồi đem về để đó chưng chứ đâu có đọc đâu. Mà sách tui mua phong phú về chủ đề ghê: từ tội phạm băng đảng qua tình cảm lãng mạn xong tới kinh dị ăn thịt người.

Quên, khoe luôn. Mua ba cuốn đó với giá tổng cộng là 55 ... xu, tức là chưa tới 10 ngàn đồng (dạo này giá đô xuống rồi, có khi chỉ còn 8 ngàn cũng nên!). Rẻ hết hồn luôn. Lúc con nhỏ tính tiền nó nói giá, mình trợn tròn mắt. Thì ra là đang có đợt giảm giá 50%. May thế, tiết kiệm được những 8 ngàn (chắc đủ để ăn được một ổ bánh mì vỉa hè ở Vn trong thời buổi lên giá này quá).

Image

Image
. . . He could have walked out on this earlier, could still walk. Rationality shrieked at him. "Let it go, Kincaid, get back on the road. Shoot the bridges, go to India. Stop in Bangkok on the way and look up the silk merchant's daughter who knows every ecstatic secret the old ways can teach. Swim naked with her at dawn in jungle pools and listen to her scream as you turn her inside out at twilight. Let go of this"—the voice was hissing now—"it's outrunning you."
But the slow street tango had begun. Somewhere it played; he could hear it, an old accordion. It was far back, or far ahead, he couldn't be sure. Yet it moved toward him steadily. And the sound of it blurred his criteria and funneled his own alternatives toward unity. Inexorably it did that, until there was nowhere left to go, except toward Francesca Johnson...

Image

Wednesday, March 26, 2008

The God must be crazy

Image

Tự nhiên vớ được cái phim này trên mạng. Cười muốn rụng rún luôn. Coi mấy lần rồi mà vẫn thấy vui như thường.

Ai muốn load thì thử cái link này nha (không bảo đảm nó sống lâu dài nha). (right click, save as)

The God must be crazy

Monday, March 24, 2008

Universal studio - Mar. 22, 08

Image

Vui quá, nhiều thứ quá nên chả biết kể gì. Để cái hình này lên đánh dấu cho nhớ vậy.
Image

Saturday, March 15, 2008

Gạo Basmati

Sau vài lần đi ăn đồ Ấn Độ thì mình đã fall in love với cái gạo Basmati của nó rồi. Loại gạo này thiệt lạ, ốm nhom mà dài ngoằng hà. Kỉ lục là một giống thuộc gạo Basmati khi chưa nấu hột gạo dài 8mm còn nấu xong thì nó thành 22mm luôn. Mà khi nấu lên nó mềm nhưng lại rời từng hạt chứ không có dính chùm lại với nhau như cái gạo của nhà mình. Ăn thích lắm, nhất là với mấy món cà ri của Ấn. Thậm chí mình còn thử dùng tay nhúm cà ri trộn với cơm rồi bốc đưa vô mồm cho giống bọn Ấn nữa, nhưng mà khó quá chừng, xài muỗng coi bộ dễ hơn.

Vì thích quá nên mình đã hỏi bọn Ấn chổ mua gạo rồi hôm nay tí tửng đi xách về một bao 4 kí rưỡi. Mà gạo này mắc gấp đôi gạo Thái mà mình ăn hồi đó giờ. Thôi kệ, ăn chơi sợ gì tốn kém. Từ hôm nay mỗi tuần sẽ nấu một món gì đó với cái gạo này mới được. Gì chứ sách nấu ăn trong nhà bếp có cả kệ.


Đọc truyện đêm khuya (tt)

Lần này lẫn lộn của cả Nguyễ Ngọc Tư và Trần Thuỳ Mai. Nói chung là chỉ cần nghe là biết truyện nào của ai thôi, khỏi ghi chú mất công.

.

Saturday, March 8, 2008

Kolya

Image



Hồi ở Nhật mình đã từng xem nhá qua cái phim này rồi. Hồi đó hầu như tuần nào cuối tuần mình cũng vô thư viện coi phim hết. Lần đó thấy cái hình ngoài bìa đĩa cứ tưởng là Sean Connery nên lấy xem ngay. Ai dè bật lên thì phim của Séc, nói tiếng gì đâu hổng hiểu, phụ đề thì chỉ có tiếng Nhật nên cũng hổng hiểu luôn. Coi được có hơn 5 phút thì tắt.
Mãi đến hôm nay mới coi lại có đầy đủ phụ đề .

Một nhạc công đào hoa đang nợ nần chồng chất chấp nhận làm đám cưới giả với một cô gái Nga để cô ta ở lại Séc. Rồi một ngày nọ cô ta vượt biên sang Tây Đức, bỏ lại đứa con trai năm tuổi, và ông nhạc công 55 tuổi chưa từng muốn có gia đình buộc phải chăm thằng bé, ban đầu là vì sợ cảnh sát di trú điều tra vụ kết hôn giả kia. Coi xong cứ thấy nhớ mà thương thằng bé lúc mới đến nhà ông "bố dượng". Rồi thấy buồn khi kết thúc, dù ngay từ đầu đã biết là phải thế.



Phim không chỉ là câu chuyện của ông nhạc công và thằng bé, nó còn phản ánh bối cảnh bức bối của Séc (và cả Đông Âu) trong thời Liên Xô chi phối mọi thứ. Xem mới thấy, ngày xưa cái gọi là khối Xã Hội Chủ Nghĩa anh em cũng chỉ lập nên từ vũ lực, và chính quyền cộng sản chẳng được đa số dân chúng ủng hộ. Cái cảnh hai ông cảnh sát cũng hoà vào dòng biểu tình vào cái ngày chính quyền cộng sản ở Séc bị hạ bệ thiệt là châm biếm. Nhưng ở đời mà, những kẻ cơ hội vẫn đầy rẫy ra đó thôi.


Phim đoạt giải Oscar phim nước ngoài năm 96. Bà con nên kiếm mà xem. Hay lắm.