Tuesday, December 11, 2007

Ngụ ngôn thời lấn đất

2007, bác Lê Dũng (người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam): Việt Nam có đầy đủ bằng chứng để chứng minh Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam.

2017, ông Lê Dũng: Việt Nam có đầy đủ bằng chứng để chứng minh Hà Nội là của Việt Nam

2027, cụ Lê Dũng: Việt Nam có đầy đủ bằng chứng chứng minh Việt Nam là của Việt Nam.

2057, (hồn ma) Lê Dũng: Ngộ chào các pạn, các pạn khỏe không, Ngộ có lầy lủ pằng chứng chứng minh là Ngộ dưới lày vẫn khỏe á.

(đầy trên net)

Monday, December 10, 2007

Tinh thần thể dục

Đọc cái này trước:

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=233473&ChannelID=13

Mình lấy làm lạ là tại sao bây giờ mới có chuyện này xảy ra. Với cái kiểu học thể dục ở Việt Nam nhà mình thì chắc phải một nửa số học sinh phải đi bệnh viện sau khi hoàn thành yêu cầu của bài học là cái chắc. Nhớ hồi xưa mình sợ nhất là cái môn thể dục. Mùa nắng hay mưa cũng thế, học thể dục cứ phải ra sân xi măng cho nó thoáng đãng. Mà học gì cho cam, mấy cái bài thể dục tay không quơ qua quơ lại thì chỉ để dãn gân cốt thôi chứ làm gì được. Mà ai lại cần dãn gân cốt vào lúc một giờ rưỡi trưa nắng chang chang hở trời! À, chưa kể là cái vụ thể dục giữa giờ nữa, chả biết giờ có còn không. Những đứa học buổi sáng còn đỡ, chứ học chiều thì thôi rồi, hai rưỡi trưa nắng chói chang như ở Sahara mà giám thị lùa hết cả trường xuống sân đứng vặn vẹo theo trống, đứa nào mà trốn thì bị kỷ luật, lớp bị trừ điểm vv và vv. Hậu quả là cả bọn miễn cưỡng xuống sân đứng vật vờ quơ tay quơ chân loạn xạ cho có lệ. Rõ ràng ai cũng biết là cái chuyện đó chả có ích lợi gì, vậy mà bao nhiêu năm trời từ Bắc chí Nam chả có ai mảy may nghĩ thương cho bọn học trò dù có ngoan ngoãn vẫn phải bị phơi nắng ít nhất ngày 1 lần. Công nhận là hài hước.

Còn các thể loại thể thao khác từ chạy bộ, nhảy dây, nhảy cao, nhảy xa, ném tạ ... thì thôi rồi, tiêu chuẩn chấm điểm là dựa trên chuẩn của vận động viên thi Sea Games chứ chả phải cho trẻ con trong trường học. Mình vốn thuộc loại biếng nhác lười thể thao, lại ốm tong teo, cầm cục tạ muốn không nổi mà kêu mình ném xa bảy thước để được điểm trên trung bình thì có mà khó bằng Việt Nam đoạt huy chương vàng môn này ở Olympic. Vậy mà bao nhiêu năm trời, qua bao nhiêu thầy cô thể dục, với bao nhiêu môn, mình cũng qua hết, cho dù là nhiều khi cứ phập phồng lo sợ hổng biết thầy cô có ghét mình rồi cứ căn cứ vào đúng thang điểm mà bộ Giáo dục đề ra để chấm không, vì làm vậy là mình chết chắc. Vậy mà cũng có lần hồi học năm nhất đại học, mình phải thi học kỳ bằng chạy 2km (mục tiêu là chạy trong 10 phút hay nhiêu đó quên rồi, để được 5 điểm) vào lúc 3h chiều. Bữa đó trời nắng chang chang mà phải chạy vòng vòng cái sân xi măng mới ác chứ. May mà mình về đích trước yêu cầu vài giây, nhưng mà cũng xém xỉu luôn. Dã man gì đâu. Chả thấy cái gì là thể dục cả, chỉ tổ hành xác sinh viên là chính.

Không phải mình thanh minh biện bạch gì cái chuyện mình yếu nhớt, không thể dục thể thao gì hết. Mình biết vậy, nhưng mà hồi xưa bạn bè ở trường làng của mình, trừ mấy đứa nhà nó làm guộng ra (chúng nó làm lụng vất vả quen rồi nên chịu đựng tốt), cả lớp có đứa nào mà đạt yêu cầu môn thể dục đâu. Còn lớn lên tí nữa học ở thành phố thì thôi rồi, bọn nó toàn hoàng tử với công chúa, có đứa nào là lính canh đâu mà mạnh với khoẻ. Mỗi tuần học thể dục có một lần 2 tiết x 45 phút, trong đó hết nửa tiếng vặn vẹo khởi động với lại điểm danh, còn một tiếng thì làm gì tập luyện gì được!? Vậy mà thang điểm thì thôi rồi, cứ như là toàn dân ta hàng ngày tập trung ở Mỹ Đình để luyện thi Sea Games ấy. Còn chưa kể là phải giỏi tất cả các thứ từ cầu lông cho tới bơi lội rồi điền kinh. Chắc là mấy người soạn chương trình thể dục định hứơng đi tắt đón đầu, rèn cho học sinh trước, sau này thế giới có tổ chức Chục môn thập cẩm thì Việt Nam mình cứ thế mà lùa học sinh sinh viên ra thi, bảo đảm thắng là chắc. Gì chứ bọn tây chúng nó giỏi một vài môn là cùng, làm gì có thằng nào đều hết cả chục môn như học sinh Việt Nam đâu chứ.

Giờ thì thấy trường hợp thằng bé này mà nhớ lại. Bao năm rồi nhà mình vẫn cứ hoạch định mọi thứ theo tiêu chũân trên mây. Nói thì ác chứ vái trời vài vụ như vầy xảy ra nữa cho các bố nhà mình sáng mắt ra mà cải thiện cái môn thể dục cho con nít nó nhờ.

Sunday, December 9, 2007

Bí kíp "dạy" trẻ con ở trừơng mẫu giáo Việt Nam

(sưu tầm từ báo mạng)

1/ Doạ bỏ vô máy giặt

2/ Bắt đứng lên ngồi xuống (trong nghề gọi là Giã Gạo)

3/ Phạt vào lòng bàn tay, bàn chân

4/ Dùng dây thun bắn vào người

5/ Đánh vào đỉnh đầu bằng bàn tay

6/ Phạt úp mặt vào tường toilet

7/ Dọa nạt man rợ (kiểu như đánh chết, cắt tay chân...cho vào nồi....)

8/ Cả lớp tẩy chay, không chơi cùng

9/ Không cho chơi gì cả, đến lớp chỉ được ngồi một chỗ

10/ Phạt không cho ngủ

11/ Phạt không cho uống nước

12/Bắt đấm lưng, bóp vai cho cô

13/ Cho bạn khác tát vào mặt

14/ Cho đứng trước lớp để cả lớp bêu riếu

15/ Ói ra bắt cho ăn lại

16/ Bịt mũi để con phải nuốt thức ăn

17/ Cho ớt vào cháo để con phải nuốt thức ăn

18/ Dùng kim châm vào người

19/ Dùng gối úp lên mặt trong thời gian ngắn

20/ Dán băng keo bịt mồm

.......

Dĩ nhiên là không phải tất cả các cô giáo ở tất cả các trường cũng như mẹ hiền của ... Cám thế này, nhưng chỉ cần vài cô là cũng đủ cho một loạt trẻ con lớn lên với dấu ấn tâm lý không tốt rồi. Mà trẻ con đi học làm sao chọn được cô chứ, may nhờ rủi chịu thôi!

Tham khảo thêm các liệu pháp "êm dịu" tại đây:

http://blog.360.yahoo.com/blog-XJmzOmEzcqNQMGsKsyybZSLq3fTt_Q--?cq=1





Monday, December 3, 2007

Sách tháng 11: Digital Fortress

Image



Vẫn phong cách của Dan Brown ở Da Vinci Code: chương ngắn, cắt cảnh nhanh, các tình tiết rối rắm của các tuyến nhân vật liên tục dẫn từ tình huống này đến tình huống khác. Nói chung đọc cũng khá được, nếu không để ý đến những khiên cưỡng mà tác giả có lẽ không tìm được một cách nào tốt hơn để giải toả cao trào.

Chán nhất là tuyến diễn ra ở Tây Ban Nha của anh chàng giáo sư ngôn ngữ. Thật khó tin một thằng sát thủ lại sơ suất đến mấy lần như thế trước một anh chàng kiến cận. Chưa kể là đoạn trong nhà thờ rõ là vớ vẩn. Trong giờ đó mà còn mặc cả mua bán áo vest rồi thay đồ trong lúc đang làm lễ . Có người bị bắn chết trong cái nhà thờ cả ngàn người mà chả thấy loạn gì cả mới lạ. Chưa kể là chả hiểu được vì sao một thằng sát thủ máu lạnh chuyên nghiệp lâu năm lại có thể vội vã gửi tin như thế.

Về tuyến công nghệ thì rõ là chán rồi. Một toà nhà quan trọng bậc nhất của an ninh Mỹ mà lại không có hệ thống điện dự phòng cho hệ thống làm mát cái siêu máy tính và cả hệ thống chiếu sáng. Cả toà nhà tối thui, vậy mà desktop thì vẫn hoạt động mới ghê chứ, chắc mỗi cái có 1 cái UPS như ở mấy nước hay cúp điện quá. Cái vô lý nhất là toà nhà không có cả hệ thống đèn dẫn đường thoát hiểm, chứ đừng nói chi kế hoạch di tản khi có sự cố. Ở Mỹ ngay đến cái nhà hàng bé như cái lỗ mũi nó còn phải đảm bảo mấy cái đường thoát hiểm, đàng này nguyên cái nhà quan trọng thế điện cúp cái là tối thui, ngườii bị nhốt luôn bên trong không thể ra luôn.

Cái code cuối cùng thì rõ là nhảm, khi đọc cái câu hint thì mình biết ngay là phải lấy cái gì trừ cái gì ngay, vậy mà mấy bộ óc vĩ đại của nước Mỹ cứ loay hoay nói nhảm đủ thứ cho đến lúc còn có 2 giây mới tìm ra. Chắc là phải đảm bảo làm cho giống mấy cái phim cắt bom hẹn giờ có dây bảy sắc cầu vồng thằng gỡ bom toát mồ hôi hột tay run run cầm kìm nhấp nhấp chả biết chọn cái nào nhưng rồi cũng cắt đúng vào lúc còn 1 giây. Đọc chả thấy hồi hộp gì hết vì quá nhàm.

Lần trước đọc Da Vinci Code cũng thấy hấp dẫn gay cấn hơn nhiều, chắc là do lồng nhiều chi tiết về lịch sử, tôn giáo, mấy thứ xưa lơ xưa lắc mà không ai có thể kiểm chứng được, nên tác giả cứ bịa thoải mái, người đọc (ít ra là mình) do chả biết gì về mấy thứ đó nên chả thể thắc mắc gì hơn. Còn truyện này thì thời hiện đại nên bất cứ ai biết một tí về máy móc thì thấy ngay tác giả đặt tình tiết khiên cưỡng quá. Nhưng có điều là kết thúc của hai truyện đều làm mình thất vọng như nhau, vì cái chi tiết quan trọng nhất, nguyên nhân của mọi chuyện được lý giải ở cuối truyện nào cũng không kín kẽ, làm người đọc cảm thấy không được hài lòng. Với những tình tiết ở phần trước, người đọc mong chờ một lý giải chặt chẽ hơn ở đọan cuối cùng. Hy vọng ở cuốn Angels and Demons (đang canh me tiệm sách cũ để mua cuốn này) ông này viết tốt hơn.

Sách (mấy) tháng tới: Sacajawea. Cuốn này thấy bảo là best seller của New York Times trong 8 tháng liền vào năm 80. Chuyện thám hiểm, khai hoang, lập ấp ở miền Tây nước Mỹ hy vọng là sẽ hay. Có điều là cuốn này dày hơn 1400 trang, chắc phải đọc những ba bốn tháng mới xong quá. Cũng được, vì sách có 6 phần tất cả, nên mỗi tháng đọc một phần vậy.

Sunday, December 2, 2007

Arctic tale

Một bộ phim đẹp về sư tử biển và gấu trắng vùng Bắc cực. Cuộc sống nơi lạnh giá này tưởng như êm đềm nhưng thật ra rất khốc liệt, nhất là khi lớp băng Bắc cực mỏng dần đi mà các cư dân ở đó thì không học được cách thích nghi với sự thay đổi đó từ cha mẹ chúng. Có niềm vui khi con mới ra đời, có những phút giây hạnh phúc khi gia đình nâng bước con thơ, nhưng cũng có chết chóc, chia ly.

Image

Phim kể về quá trình trưởng thành của một con gấu và sư tử biển, từ lúc mới ra đời cho đến lúc chúng sinh ra thế hệ kế tiếp. Thật ra đây là những thước phim cắt ghép từ những đoạn phim quay hai loài này trong 15 năm trời chứ không phải là chỉ quay hai con đó từ bé đến lớn. Xem để thấy thức tỉnh, để thấy rằng dù trong phim con người chẳng xuất hiện nhưng những gì mà chúng ta đã và đang gây ra thật đau lòng biết chừng nào!


Phim này có một loài mà mình chưa nghe/xem/đọc tới bao giờ: Narwhal, hay còn gọi là kỳ lân biển (unicorn of the sea). Nhìn nó cũng giống cá heo hay cá voi, có điều là con đực có thêm cái sừng dài ngoằng, nhọn hoắt chĩa thẳng ra phía trước. Thật ra không phải sừng, mà là cái ngà, mọc ra từ hàm, phía bên trái, giống ngà của voi. Có con có tới hai sừng ở hai bên, nhưng hiếm hơn nhiều. Có nhiều giả thiết về công dụng của cái sừng: để nhận sóng siêu âm, để tự vệ, để cua gái... nhưng gần đây nhất là giả thiết cái sừng có khả năng tiếp nhận các tín hiệu mùi. Mình thì thấy con này mà lao vào ai thì chỉ coi như là bị xiên như xiên thịt bbq luôn.

Image

Ngày thứ sáu đen (tối)

.

Black Friday lu00e0 ngu00e0y thu1ee9 su00e1u sau Thanks Giving. u0110u00f3 lu00e0 ngu00e0y bu1eaft u0111u1ea7u mu00f9a mua su1eafm cuu1ed1i nu0103m cu1ee7a du00e2n Mu1ef9. Thu00f4ng thu01b0u1eddng mu1ea5y mu1eb7t hu00e0ng khu00f4ng thuu1ed9c du00f2ng cao cu1ea5p u0111u01b0u1ee3c bu00e1n vu1edbi giu00e1 ru1ea5t hu1eddi, vu00ec thu1ebf bu00e0 con tru00f4ng chu1edd ngu00e0y nu00e0y u0111u1ec3 mua nhu1eefng thu1ee9 mu00e0 ngu00e0y thu01b0u1eddng khu00f4ng u0111u1ee7 tiu1ec1n mua. Mu1ed7i cu1eeda hu00e0ng luu00f4n cu00f3 mu1ed9t danh su00e1ch vu00e0i mu1eb7t hu00e0ng "u0111u1ed9c", giu1ea3m giu00e1 hu1ebft cu1ee1 luu00f4n, u0111u1ec3 du1ee5 khu00e1ch, theo kiu1ec3u tru00e2u nhanh uu1ed1ng nu01b0u1edbc trong. Vu00ec nu01b0u1edbc su1ea1ch u00edt mu00e0 tru00e2u thu00ec nhiu1ec1u nu00ean du00e2n tu00ecnh ku00e9o nhau xu1ebfp hu00e0ng tu1eeb giu1eefa khuya, mang lu1ec1u cu1eafm tru1ea1i luu00f4n u1edf u0111u00f3, cu00f3 ngu01b0u1eddi nhu00e0 tiu1ebfp tu1ebf thu1ef1c phu1ea9m hu1eb3n hoi.

Tui khu00f4ng cu00f3 xe u0111u1ec3 u0111i xu1ebfp hu00e0ng u1edf trung tu00e2m mua su1eafm nhu01b0 mu1ea5y ngu01b0u1eddi nu00e0y, chu1ee9 khu00f4ng thu00ec du00e1m tui cu0169ng cu00f3 mu1eb7t trong cu00e1i u0111u00e1m nhu1ed1n nhu00e1o u0111u00f3 u00e1. Hu00f4m u0111u00f3 u1edf nhu00e0 mu1edf tivi lu00ean thu1ea5y mu1ea5y thu1eddi su1ef1 u0111u01b0a tin du00e2n tu00ecnh ku00e9o nhau u0111i mua u0111u1ed3 cu1ee9 nhu01b0 u0111i cu1ee9u01a1p kho thu00f3c nu0103m 45 u1edf Viu1ec7t Nam u1ea5y. Cu0169ng may (?) lu00e0 tru00ean mu1ea1ng nu00f3 cu0169ng sale. Ngu1ed3i nhu00e0 thu00f4i mu00e0 tui mua su1eafm online cu0169ng hu1ebft cu1ea3 mu1edb tiu1ec1n. Cu00f4ng nhu1eadn bu1ecdn bu00e1n hu00e0ng u1edf Mu1ef9 nu00e0y thu00e2m u0111u1ed9c, khu00f4ng tu1eeb bu1ecf mu1ed9t thu1ee7 u0111ou1ea1n nu00e0o u0111u1ec3 moi tiu1ec1n trong tu00fai ngu01b0u1eddi ta. u0110u1ebfn mu1ed9t ngu01b0u1eddi keo kiu1ec7t bu1ee7n xu1ec9n tiu1ec1n u0111u1ec3 bu1ecf hu0169 chu00f4n du01b0u1edbi u0111u1ea7u giu01b0u1eddng mu00e0 chu00fang nu00f3 cu0169ng du1ee5 mua hu00e0ng cho u0111u01b0u1ee3c.