Monday, February 1, 2010

Steep Ravine Campground ở Mt Tamalpais State Park






Trưa thứ năm, sau một hồi điên loạn thì bắn một cái email rủ mọi người đi camping, vì sau mấy tuần mưa dầm dể thì cuối cùng cũng tạm ngưng, may mắn là rơi đúng hai ngày cuối tuần. Cũng chả hy vọng gì cho lắm việc nhiều người cùng đi khi mà quá gấp như thế này. Và đúng thật, chỉ có hai đứa mới sang máu me đi cùng với mình, trong mọi chuyến mà mình rủ. May mà có bọn nó, chứ không thì mình chẳng có tinh thần đâu mà đi một mình như hồi hè, vì mùa đông ẩm ướt, đi một mình nhiều khi lại bị khủng hoảng thêm.
Mấy đứa kia thì kêu bận, bảo là gấp quá, dời lại một tuần thì sẽ đi được nhiều người hơn. Nhưng mà ác cái là dự báo thời tiết bên này chính xác đến mức lạ lung, mà nó lại bảo cuối tuần tới sẽ mưa. Thế là thôi, cho bọn kia ở nhà, không băn khoăn gì cả. Chưa kể lý do khác để đi vào cuối tuần vừa rồi là trăng vừa tròn, mà báo lá cải vnexpress bảo là dịp để nhìn thấy lần trăng to nhất do vị trí gần trái đất nhất trong năm. Đó là chưa kể là lúc tìm chỗ cắm trại mình phát hiện ra là khu này có suối nước nóng chỉ trồi lên trên bờ biển khi triều xuống cực thấp, mà tình cờ sao đúng luôn cái ngày trăng tròn tháng này. Có tháng trăng tròn nó còn không them trồi lên luôn. Vậy nên quyết đi luôn dù chỉ có ba đứa là phải rồi.
Chạy đến Mt Tamalpais (chả đọc được cái tên này cho đúng nữa, cứ lẹo cả lưỡi) mới gần 10h sáng, trời vùng San Francisco Bay thì dù không mưa nhưng cứ lúc mây mù lúc xanh trong, chả biết đâu mà lần. Tới nơi sau khi hỏi han kỹ lưỡng người trực ở đó thì kéo nhau đi hiking qua bên Muir Wood. Đừờng đi khá là ẩm ướt, nhưng bù lại được bảo quản rất tốt. Đi hoài mà cứ thấy đường dốc xuống hòai, thấy cũng lo vì chắc chắn lúc về phải leo lên, dù có đi đường khác. Tới Muir Wood thì trời bắt đầu lắc rắc mưa, chả bíết làm sao ăn trưa vì chả tìm thấy cái chỗ nào có mái che. Quyết định là đi ngược về, trên đường sẽ có chỗ picnic. Chưa đi được bao nhiêu thì đói quá, ba đứa bèn chui vào cái gốc cây một cây redwood khổng lồ rỗng ruột, có ba cái cửa hẳn hoi. Trong đó không biết ai đã đặt sẵn một khúc gỗ dài, vậy là có một chỗ ngồi ăn trưa ngắm mưa rơi hoàn hảo.
Ăn xong đi hoài thì 3h cũng về tới chỗ đậu xe. May mà cái campsite không bị ai giựt mất. Chuyện là vầy. Cái campground mình muốn ở rất nổi tiếng ở vùng San Fran, cho nên nó thường bị đặt hết trước, nhất là vào cuối tuần. Mà thời gian cho đặt trước tới 7 tháng, ai mà tính đi chơi trước lâu dữ vậy cho được. Chỗ đó có hai loại là cabin và lều. Mấy cái cabin còn bị đặt trước nhanh hơn nữa, đặc biệt là vào mùa đông. Ngay cả khi mình hỏi thì mấy chỗ dành cho lều cũng đã bị đặt hết rồi. Chỉ có mỗi cái chỗ dành cho người tàn tật là không ai đặt. Theo quy định thì nếu tới 2h chiều mà chưa có người (phải tàn tật nhé) lấy cái chỗ đó thì mình được vô ở. Mà dân tàn tật ai dám đi ngủ lều mùa này. Vậy là mình được lấy cái chỗ đó mà không phải đặt trước 7 tháng.
Sau khi dựng lều thì cả ba kéo nhau đi kiếm cái suối nước nóng nọ. Thiệt ra là lọ mọ theo cái bờ biển đầy đá lởm chởm, có nhiều chỗ có đất thì ngấm đầy nước, sạt lở lung tung. Cuối cùng tìm đến được thì chỉ mới có hai người đang loay hoay che chắn không cho sóng đánh nước biển vào một cái hốc đá nhỏ xíu. Nước nóng phun lên từ trong cái hốc đó. Mình với thằng đi cùng cũng mon men vào xin phụ. Cũng đưa đá cho ông đó chèn cái tấm bạt, rồi chuyền xô đổ sỏi vào cho ngồi êm đít. À, quên, cái chỗ này là chỗ của dân hippy khám phá ra nên hai cái ông đó nude 100% khi làm việc nhé. May mà mình có kinh nghiệm tắm nước nóng hồi ở Nhật rồi nên cũng thấy thường thôi, chứ con bé đi cùng nghe nói vậy thôi là nó hãi, ngồi tận tít phía trên cho khuất tầm mắt.
Loay hoay một hồi thì ông đó cũng tạo được một cái vũng nhỏ xíu, nước rất ấm, nhưng mà chỉ đủ chỗ cho 2 người hà. Mình ngồi ngay phía ngoài cái tấm chắn nhưng nước cũng khá ấm, ở trần mà chả thấy lạnh gì. Chỉ có điều khi sóng cao đánh vào thì nước nó lại bị lạnh. Ỗng có kêu mình vào ngồi thử nhưng mình từ chối, vì trên kia còn nhiều người sắp xuống. Ổng có móc mấy cục đá ở trong đó đưa cho mình, áp vào cổ, lưng cho nóng nóng cũng vui. Rồi cả ba đứa quyết định leo lên đi về, vì thấy chả có triển vọng gì có chỗ mà ngồi ngâm hết. Ông đó bảo nếu chờ cho triều nó xuống tới mức thấp nhất thì song cũng yếu đi, lúc đó có thể ngồi lan cả ra ngoài. Nhưng mà thôi, đến cho biết là được rồi. Về nhà ngâm bồn cho nó thoải mái, chứ chờ tới bao giờ. Lúc leo lên thì gặp tới mấy đoàn đang leo xuống, cộng lại chắc cũng gần 20 người, toàn dân mới vừa nghe nói chỗ này có suối nước nóng. Sở dĩ mà mình (và chắc là bọn mới kia nữa) bíêt là do có một con bé đang ở Berkeley nó post một bài rất chi tiết về cái chỗ này trên blog của nó, mới hồi trăng tròn của tháng 12 thôi. Tội nghiệp mấy người hippy, từ nay coi như mất cái chỗ riêng tư đó rồi.
Về đến nơi thì ăn tối rồi đốt lửa. Cái chỗ này làm cái chậu để đốt lửa cao quá chừng, mà bên trong thì lại không thấp, cho nên củi nó cứ lọt thỏm vào. Chưa kể là cái vỉ nướng thì nằm túôt trên miệng vành, thành ra coi như không xài được. May mà mình lần này có đem theo cái vỉ nướng nhỏ xíu, kê củi rồi đặt ngay trên lớp than luôn chứ không thì chả nướng được thịt. Mà củi với than ẩm xì, đốt mãi chỉ toàn thấy khói. Cuối cùng thì cũng nướng được hai miếng thịt bò ướp sốt BBQ của bọn Hàn. Thịt ướp trước lâu nên rất thấm, vừa ăn vừa uống rượu. Chưa kể là lúc nướng xong thì trăng đã lên rồi, sáng dã man luôn. Thiệt là sung sướng.
Sáng hôm sau thì đi chụp hình một vòng quanh campground. Cái chỗ này rộng mà chỉ có 10 cái cabin, 7 cái lều, mỗi chỗ chỉ cho tối đa 5 người ở cho nên đi mãi mới thấy một hai người, rất là yên tĩnh. Địa hình cũng khá hay, vừa có đồi, cây bụi, bãi cỏ, ao nước, suối nhỏ (và rất nhiều hoa arum mọc ven suối) rồi thì vách núi ngay bờ biển. Đang mùa mưa nên cỏ lên xanh, hoa dại thì chưa nở nhiều, nhưng vậy cũng đủ mát mắt lắm rồi. Nhìn xa xa tới dãy cabin ngay gần trên bờ vách dựng sát biển, phông nền là vách núi, còn cái đồi cỏ xanh rì cứ như là cảnh ở Ireland thường thấy trên cái phim.
Thôi cắt tại chỗ này để khoe hình là được rồi.

Saturday, December 12, 2009

Monterey - Big Sur










Ta nói lần này chạy vô cái chỗ đường 17 miles ở Monterey thấy đời mình thiệt là u ám mà. Nhà trong đó cái nào cái nấy như lâu đài, rồi sân golf nó xanh rì ngút mắt luôn. Chưa kể lúc sắp đi ra ghé lại chỗ mua sắm nhỏ xíu của nó, thấy kim cương nó bán giảm giá 50% mà còn hơn 70 ngàn đô, thiệt là bấn loạn. Ngang qua cái chỗ môi giới bất động sản thấy hình nhà kèm theo giá sơ sơ đâu đó mấy triệu đô hà. Thấy đời mình bi đát quá đi.
Vì ghen tị cho nên sẽ không có hình nào về mấy cái nhà với hột xoàn đó hết. Mình nghèo thôi thì cứ lấy mấy cái công viên làm của vậy, cho nó đỡ tủi.

Wednesday, November 4, 2009

1000 places to see before you die

www.scribd.com/doc/7908112/1000-Places-to-See-Before-You-Die
Tính ra tới giờ này mình chỉ từng sống (và đi chơi) ở 3 nước thôi hà, thành ra cũng dễ thống kê. Để đếm thử coi đã đi được những đâu:
Japan:
# Old Kyoto
# Walking the Nakasendo, Visiting the Tawaraya
# Nara Koen
# Sapporo Snow Festival
# Climbing Mount Fuji and Restoring the Soul
# The Park Hyatt Tokyo
# Tsujiki Fish Market
# Cherry Blossom Viewing
Vietnam:
# Dalat
# Halong Bay
# Cha Ca La Vong
# The French Quarter of Hanoi
# Hanoi's Old Quarter

# Pho Hoa
# The Rex Bar and the Ben Thanh Market
# Hoi An
# The Mekong Delta
# Sapa

USA:
California:
California
# Death Valley National Park (chưa nhưng chắc chắn sẽ đi)
# The Golden Gate
# The Getty Center
# Hollywood
# Monterey Peninsula
# The Pacific Coast Highway

# Hotel del Coronado
# A Tour of San Francisco's Cable Cars
# Chez Panisse
# California's Wine Country
# Yosemite National Park

New York:
# New York City
# Historic Downtown New York
# Museum Mile

... nhiều quá, toàn chỗ lạ không hà
Oregon
# The Oregon Coast
# Oregon Shakespeare Festival
# The Lewis and Clark Trail (cái này lái xe tới điểm cuối dòm, chụp hình cái rồi về hà, hổng có đi bộ khám phá gì hết).
# Crater Lake National Park

# Willamette Valley
Washington
# San Juan Islands
# Pike Place Market
#

Washington, D.C.
# The National Mall and Its Monuments
# The Smithsonian and Beyond


Mà cái list 1000 places này hổ lốn phết. Từ khách sạn nhà hàng công viên cho tới khu vui chơi nhảm nhí cùng di tích lịch sử. Kiểu bỏ hết vô một chỗ, kiểu gì cũng trúng thị hiếu hết trơn.

Sunday, October 18, 2009

Mô ngư nhi (Nhạn khâu)

(Nguyên Hiếu Vấn)
Vấn thế gian tình thị hà vật
Trực giao sinh tử tương hứa
Thiên nam địa bắc song phi khách
Lão sí kỷ hồi hàn thử
Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ
Quân ưng hữu ngữ
Diểu vạn lý tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết
Chích ảnh hướng thùy khứ.

Hoành Phần lộ
Tịch mịch đương niên tiêu cổ
Hoang yên y cựu bình Sở
Chiêu hồn Sở ta hà ta cập
Sơn quỷ ám đề phong vũ
Thiên dã đố
Vị tín dữ
Oanh nhi yến tử câu hoàng thổ
Thiên sầu vạn cổ
Vi lưu đãi tao nhân
Cuồng ca thống ẩm
Lai phóng nhạn khâu xứ.

Dịch nghĩa
(bởi Vi Nhất Tiếu @ www.vietkiem.com)

Hỏi thế gian, tình là vật gì
Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy
Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc
Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc ấm lạnh
Khi hoan lạc vui vầy
Lúc chia ly đau khổ
Đều chỉ vì si mê một người con gái
Lời người nói ra
Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm
Tuyết chiều trên nghìn ngọn núi
Bóng lẻ ấy biết về đâu

Ngang bước sông Phần
Nhìn cảnh tịch mịch, nhớ tiếng trống năm xưa
Khói hoang vẫn như ngày nao bình quân Sở
Than ôi, khúc chiêu hồn nước Sở nay còn kịp chăng
Quỷ núi khóc trong mưa gió thê lương
Trời cũng hờn ghen
Chẳng thể nào tin được
Chim én chim oanh, rồi cũng thành đất bụi
Ngàn mối sầu vạn cổ
Lưu lại đợi người thơ
Hát trong điên cuồng, uống rượu trong đau khổ
Tìm lại nơi đâu nấm mộ chim nhạn năm nào

Monday, October 5, 2009

Angel Island - Point Reyes (again)




Trưa thứ 6 chạy đến Tiburon leo lên phà sang Angel Island ngủ đêm. Tàu có lịch lúc 3h, nhưng mãi đến gần 3h20 mới chạy, mình lại đến sớm nửa tiếng thành ra chờ hơi lâu. Trong lúc ngồi chờ nhìn bồ nông nó lao chúi đầu xuống nước bắt cá với lại hải cẩu lộn qua lộn lại cũng vui.
Sau khi đi bộ tới nơi, dựng lều xong thì leo lên cái đỉnh cao nhất của đảo, đứng đó nhìn ra bốn phía, thấy toàn cảnh 360 độ luôn. Từ downtown San Francisco cho tới cái cầu đỏ đỏ, rồi mấy cái cầu nối vòng vòng cái vịnh. Gió thổi nhẹ nhè, mát rượi, trời trong xanh. Sướng!
Chập choạng tối vừa ngồi nấu, ăn tại bàn vừa nhìn thành phố San Francisco với hai cái cầu hai bên đang lên đèn, từ từ sáng lên nhấp nháy. Chưa bao giờ ngồi ăn tối trong cảnh lung linh hoành tráng như thế. Cái bọn hàng xóm chúng nó còn ghen tị bảo site số 5 của bọn mày là site có view tốt nhất ở đây rồi. Dĩ nhiên, rình mò mãi mới book chứ bộ.
Sáng bữa sau quay lại đất liền, chạy đi Point Reyes. Cái camp lần này nằm ở trong cái hẻm núi nhỏ hình chữ T với cái thanh ngang quay ra phía bờ biển. Gió gì mà gió dã man, mặc dù trời thì trong xanh chả có tí mây nào (chắc tại gió thổi sạch). Tốc độ đâu đó cỡ 80 km/h. Mấy nhóm khác dựng lều xong thì bị gió thổi ngã,đổ, gãy cả cọc lều trời nhá nhem tối mà phải cuốn đồ đi bộ ra ngoài để về. May mà cái site của mình nó nằm ở chót cùng của cái thanh dọc của chữ T, rồi lại nằm sau hai cái bụi cây nữa, chứ không thì chắc cũng về theo mấy người kia rồi. Cái lều bé của mình cũng bị gãy hết 1 thanh, 6 đứa nhét vô cái lều lớn ngủ mà cứ nơm nớp lo giữa đêm gió nó quật gãy luôn thì chắc phải chui vô toilet ngồi mà chờ sáng. May quá, không sao.
Nhờ được bảo vệ tốt cộng với ý thức dân chúng ở Mỹ cao nên mấy cái bãi đá ở bờ biển nó quá chừng vẹm (mussel) luôn. Thế là cả lũ quyết định mỗi chỗ vặt vài con to nhất để giúp loại bớt những con già, tạo điều kiện cho bầy trẻ phát triển nhằm duy trì sự khỏe mạnh của quần thể. Sau khi ăn tối, ngắm mặt trời lặn xong thì ngồi luộc vẹm nấu cháo. Trời, vẹm này nó thịt không hà, có hơn 20 con mà được cả chén to sau khi bỏ vỏ. Nấu cháo lên nó ngọt quá chừng chừng.
Lúc ăn cháo, mới nhai miếng thịt đầu tiên là đã nghe cái cốp, bực mình chửi rủa sao mà toàn cát không thế này. Ai dè nhằn ra nhả vào tay thì không phải cái mà là ... ngọc trai chắc cỡ ... 1 mm. Hí hí, công nhận mình hên ớn luôn. Tụi kia ăn mãi chả nhai trúng gì, còn mình khi gần kết thúc chén cháo lại nhả thêm một viên ngọc trai nữa. Thiệt là chuyện hiếm có.

Tuesday, September 22, 2009

Lassen Volcanic National Park


Cái chỗ này khá bé, có thể cưỡi ngựa sắt xem núi lửa trong vòng một ngày cũng được. Nhưng do đi đến hai ngày, thành ra ngày đầu khá là chán vì chả có gì để làm. Ngày sau thì nhìêu thứ để làm hơn, nhưng nói chung là với bọn đã đi Yosemite rồi thì chỗ này vừa bé vừa không đa dạng hoành tráng bằng.

Monday, September 21, 2009

Yosemite backpacking


Vừa đi backpacking về. Tổng kết thành tích:

- Vác balô nặng 20 kí đi ở địa hình đồi núi tổng cộng 20 dặm, đi không vác theo ba lô 10 dặm. Khi bỏ ba lô xuống thì người nhẹ bỗng, đi mà cứ như sắp bay.
- Ngủ đêm ngoài trời để ngắm sao ở khi nhiệt độ ban đêm gần bằng 0.
- Không thay đồ gội đầu tắm xà bông gì trong 6 ngày (dù có lội sông lội hồ).
- Ăn chay gần như toàn tập với toàn mấy món nhảm nhí như oat meal and nuts, tortilla and peanut butter and cheese (gớm tới nỗi phải cho tương ớt vào để dễ ăn), mì ống không thịt, và salami and cheese. May mà salami là thịt, không thì chắc là té xỉu luôn trong rừng rồi.
- Nhìn được cảnh đẹp kinh hoàng. Leo được cái Lembert Dome mà lần trước nhìn bọn khác leo mà ngưỡng mộ.
- Chụp được một mớ hình, làm được một mớ panorama.
- Trên đường đi đã thấy cá hồi hồ, hươu nai, sóc đất, sóc thông, sóc lang và đặc biệt may mắn là một con gấu mẹ cùng hai con gấu con.
Làm biếng dán hình quá. Toàn bộ panorama đã up lên đây: http://picasaweb.google.com/Wastequest/Panorama?authkey=Gv1sRgCJCfjJKY24y7Cw#